Chương 25: Khóc lớn

"Em sao thế?" Anh đứng ở cửa, lặng lẽ nhìn cô.

Khương Nghi cũng sững người nhìn gã khốn nạn khiến cô vừa nãy khóc đến như vậy. Mãi đến khi anh bước đến trước mặt, cô vẫn chưa kịp phản ứng lại.

"… Anh vào bằng cách nào?" Giọng cô mang đầy tiếng mũi nghẹn ngào.

Trần Thư Hoài điềm nhiên đáp: "Em chưa đổi mật mã cửa."

Khương Nghi: "Tùy tiện vào phòng người khác là rất mất lịch sự."

"Xe chạy ra ngoài vài mét là nghe thấy tiếng em khóc."

Trần Thư Hoài đang nói dối.

Anh căn bản không rời khỏi biệt thự. Sau khi Khương Nghi xuống xe, anh liền bảo tài xế rời đi trước, còn mình thì theo vào nhà.

Chỉ là Khương Nghi lên lầu quá nhanh. Anh vừa định gõ cửa thì đã nghe tiếng nước trong phòng tắm, thế là xuống lầu hút một điếu thuốc chờ.

Thuốc còn chưa hút xong, đã nghe cô khóc ở tầng trên, khóc y như con nít, anh dập thuốc ngay tại chỗ rồi vội vã lên lầu.

Cho nên mới có màn vừa rồi.

Nhưng giờ cảm xúc của Khương Nghi vẫn còn rối loạn, đầu óc mụ mị, không nhận ra sơ hở trong lời anh nói. Trái lại vì biết mình vừa nãy khóc quá to nên càng thấy xấu hổ.

Cô sĩ diện lắm, trước giờ chưa từng khóc trước mặt Trần Thư Hoài như thế.

Nín nhịn hồi lâu, Khương Nghi cố kiềm chế nước mắt nói với anh: "… Anh có thể ra ngoài trước không?"

"Đâu phải chưa thấy rồi." Anh định kéo cô lại gần, lại bị cô đẩy ra không thương tiếc.

Khương Nghi thật sự bị cái kiểu lạnh nhạt trong mọi tình huống của Trần Thư Hoài chọc điên, túm ngay cái gối bên cạnh ném vào người anh.

Trần Thư Hoài nghiêng người né, ngồi xuống mép giường.

Anh cũng biết lúc này Khương Nghi đang bốc đồng, nói lý cũng không lọt tai. Né đòn xong, anh nắm lấy cổ tay cô kéo một cái.

Người thì ngã vào lòng rồi, nhưng cái khăn tắm cũng tụt theo.

Khương Nghi ngồi phệt lên người Trần Thư Hoài, ngẩn ra hai ba giây mới nhận ra chuyện gì đang xảy ra, lập tức nghĩ anh cố ý trêu mình.

"Trần Thư Hoài, anh đúng là đồ khốn kiếp…"

Trần Thư Hoài chẳng nói chẳng rằng, giữ lấy cô, trán nổi đầy gân xanh vì cố nhịn.

"Anh đi lấy quần áo cho em."

Khương Nghi căn bản chẳng buồn để ý xem anh nói gì, ngồi trong lòng anh bắt đầu chửi: "Nói anh là đồ khốn còn là chừa mặt đấy…"

Anh bất đắc dĩ nói: "… Ừ, em đang chừa mặt cho anh."

"Anh là đồ ngu."

"…"

Trần Thư Hoài thở dài, lại nói: "Anh đi lấy quần áo cho em trước."

Khương Nghi cũng mắng mệt rồi, không muốn nhúc nhích nữa, nằm rạp trong lòng anh, uể oải bảo: "Để em nghỉ tí."

Hai người lúc này hoàn toàn không cùng tần số.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!