Mấy năm nay, Khương Nghi và Trần Thư Hoài vẫn giữ khoảng cách lễ độ vừa phải.
Những câu hỏi kiểu "Sao không trả lời tin nhắn?", "Anh đang ở đâu?" giữa hai người đã bị xem là vượt giới hạn, còn những câu chạm thẳng vào tâm như "Em có nhớ anh không?", "Còn yêu anh không?" thì càng không thể xuất hiện.
Thế nên khi Khương Nghi nghe thấy câu hỏi đó của Trần Thư Hoài, cô phải mất vài giây mới kịp phản ứng.
Sau đó… cô lại im lặng.
Bầu không khí giữa hai người theo từng giây phút lặng im mà lạnh dần đi, cuối cùng chìm xuống tận điểm băng.
Cảnh vật ngoài cửa xe vẫn không ngừng thay đổi, từ khu trung tâm phồn hoa, xe dần chạy về phía ngoại ô yên tĩnh, những mảng cảnh quan của khu biệt thự cao cấp lần lượt hiện ra trong tầm mắt.
Bề ngoài Khương Nghi tỏ ra thản nhiên, nhưng trong lòng đã bắt đầu nhận ra có gì đó sai sai.
Không đúng, anh hỏi câu đó là ý gì chứ?
Chẳng lẽ tình cảm phai nhạt lại là lỗi của cô vì không còn dỗ dành anh sao?
Chiếc Bentley chậm rãi chạy vào gara rồi dừng lại.
Khương Nghi cầm túi, mở cửa xe, đang định xuống thì đột nhiên máu nóng dồn lên đầu, cô quay lại nhìn Trần Thư Hoài: "Thế còn anh? Sao anh lại chẳng thích về nhà nữa?"
Câu hỏi vừa buột khỏi miệng, Khương Nghi liền xuống xe mà không ngoảnh lại.
Trên đời này chẳng có gì mới mẻ, tình cảm vợ chồng nguội đi, nhạt đi, mệt mỏi đi, ban đầu chỉ là vài hiểu lầm nhỏ, sau thành giận dỗi âm thầm, rồi cuối cùng biến thành thói quen.
Vì sao phải hỏi? Hỏi ra để làm gì?
Khương Nghi về đến phòng ngủ, quăng túi xuống đất, bắt đầu vừa hối hận vì cơn bốc đồng của mình, vừa tức vì câu hỏi đâm thủng lớp giấy mỏng của Trần Thư Hoài.
Cô vốn đã quen với việc lạnh lùng bỏ qua những vấn đề từng khiến mình trằn trọc, thế mà giờ lại giống như có một bàn tay bóp chặt tim cô, nhét vào chảo, để lửa liu riu mà dày vò.
Cô c** đ*, bước vào phòng tắm tẩy trang tắm rửa. Nước ấm và hơi sương mờ khiến cảm xúc căng chặt dần được nới ra.
Khi quyết định kết hôn với Trần Thư Hoài, Khương Nghi chưa từng nghĩ họ sẽ đi đến bước này. Nếu lúc đó cô có thể đoán trước được…
Trong đầu vừa lóe lên ý nghĩ ấy, cô liền thở dài một hơi thật dài.
Nhưng cho dù đoán trước được, e rằng cô vẫn không cưỡng nổi sức hấp dẫn của Trần Thư Hoài năm đó.
–
"Anh từng nghĩ đến chuyện kết hôn chưa?"
Viện mỹ thuật sơn dầu Kinh thị là nơi lý tưởng để đi dạo vào mùa hè. Sau khi xem xong triển lãm mới, Khương Nghi và Trần Thư Hoài ngồi nghỉ dưới gốc cây của quán cà phê.
Ánh nắng xuyên qua tán lá rơi thành từng mảnh, buổi chiều mùa hạ khiến người ta vừa mệt vừa lười. Hai người vừa uống cà phê đá vừa nhìn cặp vợ chồng trẻ đang chụp ảnh cưới không xa.
Khương Nghi bỗng hỏi câu đó.
Trần Thư Hoài không trả lời ngay. Anh chỉ cúi đầu nhìn cô, trong mắt ánh lên nụ cười.
Trần Thư Hoài khi ấy vừa ngoài hai mươi, nét non trẻ thiếu niên đã phai đi, qua mấy năm khởi nghiệp sóng gió mà luyện thành ánh mắt trầm tĩnh sắc bén, như thể nhìn thấu tâm tư cô qua một câu nói tưởng chừng bâng quơ.
"Thế còn em?" Anh chống cằm, thong thả nhấp ngụm cà phê trong tay.
Khương Nghi cầm ống hút cắm trong ly cà phê trước mặt, khuấy mấy viên đá, nhỏ giọng nói: "Anh đừng lúc nào cũng chơi chiêu đó, ném ngược câu hỏi cho em."
Trần Thư Hoài không đáp mà chỉ cười. Thấy cô quay sang chăm chú nhìn cặp đôi đang chụp ảnh, anh lại vươn tay kéo cô vào lòng.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!