Chương 23: Hôn sự

Xe chậm rãi khởi động, rời khỏi khách sạn, chạy lên cao tốc.

Trời sắp tối, bầu trời hóa thành một màu lam mờ sương, đèn đường trên cao tốc sáng lên, từng ngọn như những quả cam phát sáng, tỏa ra ánh vàng nhạt mông lung.

Khương Nghi nhìn ra ngoài qua ô cửa sổ xe, nhưng trên kính lại phản chiếu dáng người ngồi bên phải cô.

Người đàn ông ấy đang nghiêng mặt nhìn cô, xe lướt qua từng cột đèn, khuôn mặt tuấn tú phản chiếu trong kính cũng khi sáng khi tối.

"Khương Nghi."

Cô đang đeo tai nghe, giả vờ như không nghe thấy.

Anh bỗng đưa tay về phía tai cô, đầu ngón tay vô ý lướt qua vành tai.

Khương Nghi giật mình quay đầu lại, chiếc tai nghe bluetooth bên phải bị Trần Thư Hoài thằng thừng tháo xuống.

Cô lạnh mặt: "Anh làm gì vậy?"

Trần Thư Hoài nhìn cô hai giây, rồi nói: "Vương Hứa Ý vẫn muốn gặp anh, nhưng anh đều lấy lý do họp mà từ chối. Anh cũng không biết vì sao cô ta lại xuất hiện ở đó, vừa rồi anh đã nói rõ là anh rất bận rồi."

Anh từ nhỏ đã là người ra lệnh, nói năng lúc nào cũng thong thả, hiếm khi nói nhanh như vậy.

"Anh nói với em làm gì? Anh với Vương Hứa Ý thế nào chẳng liên quan gì đến em cả."

Giọng Trần Thư Hoài bình tĩnh: "Anh không thích người khác hiểu lầm."

Khương Nghi nhìn anh mấy giây.

Trần Thư Hoài cực giỏi giấu cảm xúc, khiến người ta chẳng đoán được trong đầu anh nghĩ gì. Từ nãy tới giờ, thần sắc giữa mày mắt anh vẫn nhạt nhòa như thế.

Nhưng không hiểu sao, giờ nhìn anh lại thuận mắt hơn khi nãy nhiều.

Khương Nghi chậm rãi đưa tay ra, không định nối lại chuyện cũ, chỉ nói: "Trả tai nghe cho em, cắt ngang lúc người khác nghe nhạc là rất bất lịch sự."

Không ngờ Trần Thư Hoài lại đeo thẳng chiếc tai nghe đó lên tai mình, bên trong vốn chẳng có nhạc.

Anh nhìn thấu mà không vạch trần, chỉ nhàn nhạt nói: "Đã hết pin rồi thì đừng đeo, kẻo không nghe thấy người khác nói."

Khương Nghi nhịn cơn ngượng, lặng lẽ tháo tai nghe khỏi tai anh, bỏ lại vào hộp.

"Buổi đấu giá thế nào?" Trần Thư Hoài tri kỷ đổi đề tài.

Khương Nghi thuận thế xuống đài: "Cũng ổn, món Paraiba mà Vương Hứa Ý muốn bị người khác giành mất rồi, em vui lắm."

Nghe cô nói vậy, Trần Thư Hoài cuối cùng không nhịn được mà bật cười.

"Cười gì, em chỉ đơn giản là thấy cô ta ngứa mắt. Cả ngày chẳng có việc gì khác, giống con ruồi to mặc Chanel, vài ngày lại bu lại kêu ong ong một trận, phiền chết đi được."

Trần Thư Hoài đưa nắm tay chống lên môi, vẫn không giấu nổi nụ cười.

Khương Nghi và Trần Thư Hoài khá giống nhau ở cách đối nhân xử thế: biết chừng mực, trọng thể diện, nói năng có độ, làm việc có lùi có tiến. Hai người đều ghét loại không biết nhìn sắc mặt người khác như Vương Hứa Ý.

Vương Hứa Ý tuy mặt mũi không tệ, nhưng đầu óc chẳng ra sao. Rõ ràng xuất thân tốt mà tầm mắt lại thấp, kiểu người chỉ nhìn là đoán ra ngay.

Hai người đều không ưa cô ta, nhưng Vương Hứa Ý là con nhà bạn thân của ba mẹ Trần, nể mặt phụ huynh nên trước nay vẫn giữ chút thể diện cho cô ta.

Một lúc sau, Trần Thư Hoài ngừng cười, bất lực nhìn cô hỏi: "Em chỉ là không ưa cô ta, sao lại trút giận sang anh?"

Khương Nghi nói không cần nghĩ: "Anh lại gần cô ta quá, dính mùi rồi."

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!