Chương 21: Bán đấu giá

Kinh thị bước sang tháng Năm, thời tiết thất thường vô cùng, mấy ngày liền hạ xuống còn ba bốn độ, vậy mà tới thứ Bảy bỗng chốc nắng hửng. Từ bảy tám giờ sáng, ánh mặt trời đã xuyên qua tầng mây ló rạng, nhiệt độ bắt đầu nhích lên, tới mười một giờ đã vọt đến hai mươi độ.

Sau khi rời văn phòng luật, Khương Nghi rốt cuộc cũng có được ngày nghỉ cuối tuần, ngủ một mạch tới mười giờ năm mươi mới bị nóng bức đánh thức.

Vừa mở mắt, đầu óc cô nặng trịch. Cô xoay người mới phát hiện bên gối là Đáng Yêu, dưới chân còn có cả Mập Ú, ánh nắng từ cửa sổ tràn đầy, phủ kín cả chiếc giường như được bọc một lớp lông ấm áp đem ra phơi nắng.

Cô cầm điện thoại lên, cả chục tin WeChat đều là từ ba mẹ gửi đến.

Khương Nghi rửa mặt qua loa, tỉnh táo được một chút mới mở ra xem. Thì ra ba cô đã gửi một loạt ảnh món ăn trong cái nhóm gia đình mà ông gần như rất lâu rồi chưa từng nhắn.

Có gà, có vịt, bối cảnh là chiếc bàn tròn lớn bằng xi măng đặc trưng của nông thôn. Nhìn qua thì cơm đã ăn dở nửa chừng, một con chó vàng to đang nằm trên nền nhà gặm xương thừa.

Món ăn trông cũng tạm, chỉ là ảnh thì xấu đến mức khó tả.

Lão Khương: [Thư Hoài, có nhớ món ba làm không? @Brian Chan]

Khương Nghi lập tức đau cả đầu.

Trần Thư Hoài đã bàn với cô, chuyện ly hôn để một thời gian nữa mới nói với gia đình anh. Cô cũng sinh ra chút tâm lý may mắn, mãi vẫn chưa nói cho ba mẹ mình biết.

Mẹ cô – bà Tống âm thầm gửi tin riêng cho cô: [Hôm nay mẹ với ba con về quê, mẹ bảo ông ấy đừng làm phiền Thư Hoài mà ông ấy cứ không nghe.]

Lời bà Tống uyển chuyển, Khương Nghi biết rõ, mẹ là sợ Trần Thư Hoài cảm thấy không thoải mái, sinh lòng để bụng.

Khương Nghi vội vàng trả lời trong nhóm, định đánh lạc hướng ba: [Ba, Thư Hoài đang bận. Món ăn này trông ngon lắm, gần đây ba lại luyện thêm tay nghề à?]

Lão Khương: [Đúng thế, chỉ đợi con với Thư Hoài về ăn thôi. Thư Hoài bây giờ từ Mỹ về chưa? @Brian Chan]

Khương Nghi dài thở một hơi, tắt máy ném lên giường, chuẩn bị thay quần áo đi buổi đấu giá chiều nay.

Trần Thư Hoài chắc chắn không rảnh để về. Cô tính sẽ để mặc ba vài tiếng, lát nữa chụp vài tấm ảnh mèo gửi sang, vòng vo lái đề tài.

Ông bà nội của Khương Nghi là nông dân bình thường ở một ngôi làng gần Nam Thành. Ba cô – Khương Dực Sinh là người duy nhất trong làng năm đó thi đỗ đại học, từ quê lên Kinh thị vào một trường bình thường, sau khi tốt nghiệp thì ở lại làm việc, lập gia đình sinh con.

Mẹ cô – Tống Thục Mẫn, sinh trưởng ở Kinh thị, gia cảnh không phú quý nhưng so với nhà ba cô thì khá hơn nhiều. Khi ấy bị những lời ngon ngọt của Lão Khương làm cho mê muội, kết hôn xong mới phát hiện hai người từ nhỏ đã được bồi dưỡng thành hai hệ quan niệm sống hoàn toàn khác biệt. Sau lưng bà thường xuyên than thở với Khương Nghi về nỗi khổ "môn không đăng hộ không đối".

Về hôn sự của Khương Nghi, ba mẹ cô cũng có thái độ khác biệt hẳn.

Lão Khương cực kỳ hài lòng với người con rể Trần Thư Hoài, trong khi bà Tống thì lại lo lắng khôn nguôi về hôn nhân của con gái.

Lần đầu Trần Thư Hoài tới gặp ba mẹ cô, ngay khi vừa rời phòng khách, bà Tống đã kéo con gái vào buồng, hỏi liền mấy câu: "Bảo bối, mẹ chẳng có gì phản đối cậu ta cả, nhưng mà… nó có thật sự nghiêm túc với con không? Con nghĩ mình có giữ nổi một người như thế không?"

"Con đã nghĩ tới chưa, khi bước vào gia đình như vậy sẽ phải trả giá lớn đến mức nào? Đó đâu phải là gia đình bình thường."

"Nhà nó có biết rõ tình cảnh nhà mình không? Nhà mình tuy cũng coi như khá giả, nhưng ngược lên thì cũng chỉ là nông dân thôi. Mẹ không phải có định kiến, nhưng nếu có một ngày nó theo con về quê, thấy đầy phân bò phân gà, rác rưởi đất bùn, liệu nó thật sự chấp nhận được không?"

Khi ấy, Khương Nghi bị hàng loạt câu hỏi ấy dồn đến ngẩn người, chẳng thốt nổi lời nào, tâm trạng ủ rũ bước ra. Ngay sau đó, cô thấy ba mình đang cùng Trần Thư Hoài say sưa bàn luận chính sách kinh tế mới nhất, còn niềm nở hỏi: "Tiểu Trần tổng, uống trà không?"

Khương Nghi tới giờ vẫn nhớ cái cách ba mình gọi "Tiểu Trần tổng" với chút niềm nở đó, cùng cảm giác kỳ lạ khi ấy ùa tới trong lòng.

Mãi sau này cô mới biết, cái cảm giác ấy gọi là "tự ti".

Tiếng gõ cửa vang lên, là giọng dì Lý: "Phu nhân, cơm xong rồi, cô dùng luôn bây giờ chứ?"

"Dùng luôn, tôi xuống ngay đây."

Khương Nghi vừa trang điểm xong, thay quần áo, ngó đồng hồ thấy vẫn còn kịp, ăn xong rồi lái xe tới hội trường đấu giá là vừa đúng giờ.

Vừa xuống lầu, mùi thơm nồng nàn đã ập tới, còn chưa thấy món đâu, Khương Nghi đã reo lên: "Canh cá kiểu Marseille? Thơm quá."

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!