Chương 2: Làm gì?

Phản ứng đầu tiên của Trần Thư Hoài là Khương Nghi đang giận dỗi.

Thông thường khi Khương Nghi tức giận sẽ có ba kiểu.

Nếu chỉ hơi bực, cô sẽ giống như trẻ con, chu môi đến tận trời xanh, im re ngồi đó, phải ôm vào lòng dỗ dành hôn hít mới chịu nguôi ngoai.

Nếu nặng hơn một chút, cô sẽ bắt đầu châm chọc mỉa mai, thậm chí cãi nhau ầm ĩ.

Tình huống này không nhiều, nhưng nếu có, nhất định phải để cô bình tĩnh trước, nếu không cô sẽ giống như zombie phát cuồng, không tài nào nói chuyện nổi.

Tình trạng nghiêm trọng nhất, lại chính là khi cô trông bình tĩnh nhất.

Lúc đó bản lĩnh của một sinh viên luật sẽ được bật full công lực: tỉnh táo, vòng vo, phản ứng nhanh, mục tiêu đàm phán rõ ràng, trong bụng còn giấu cả một đống luận cứ logic cùng bằng chứng sắc bén.

Nửa năm nay Trần Thư Hoài rất bận, tuy không nói chuyện với Khương Nghi nhiều, nhưng đúng là có vài lần xung đột không vui.

Trong đầu anh lướt qua hàng loạt khả năng, nhưng ngoài mặt vẫn điềm tĩnh: "Vì sao vậy?"

Ánh mắt Khương Nghi dừng lại trên gương mặt không gợn sóng của Trần Thư Hoài rất lâu, hít một hơi thật sâu: "Em thấy chúng ta không còn phù hợp nữa."

"Yêu nhau mười hai năm, kết hôn năm năm, bây giờ em mới thấy không hợp?"

Cô khó chịu với kiểu nói năng nhẹ tênh, trốn tránh vấn đề của anh, giọng cũng gay gắt hơn: "Em đang nói là bây giờ. Anh không thấy mình đã trở thành người dư thừa trong cuộc sống của nhau rồi sao?"

Trần Thư Hoài trầm mặc nhìn cô.

Không gian vốn rộng rãi ở hàng ghế sau dần trở nên ngột ngạt, trong khoảnh khắc này, bầu không khí kín bưng khiến Khương Nghi cảm thấy bản thân như bị ánh mắt nặng nề của anh khóa chặt hoàn toàn.

Một lúc sau, lâu đến mức cô bắt đầu cảm thấy khó chịu, anh mới mở miệng: "Về nhà rồi nói."

Lối từ gara dẫn thẳng vào tầng hầm biệt thự.

Ba căn phòng dưới tầng hầm này được sửa lại thành phòng chiếu phim, phòng xông hơi và phòng chơi game. Khu vực sinh hoạt chung trải thảm lông cừu nguyên tấm, được ghép từ những tấm da cừu mềm mịn, là món đồ Khương Nghi và Trần Thư Hoài chọn trong chuyến trăng mật ở Ý rồi đặt vận chuyển riêng về.

Vừa cởi giày, chân Khương Nghi mới chạm lên thảm, đã bị người đàn ông phía sau ôm eo kéo lại.

Cô giật nảy người, bàn tay Trần Thư Hoài đã luồn vào bên trong váy cô, dọc theo đôi chân trắng mịn mà lần lên trên.

"Anh làm gì vậy!" Khương Nghi hốt hoảng, vội đẩy anh ra.

Nụ hôn của Trần Thư Hoài rơi xuống gáy cô, giọng nói trầm thấp, âm rung khiến màng tai cô cũng run lên: "Chúng ta lâu lắm rồi chưa làm."

Khương Nghi tức đến bật cười, cuối cùng cũng không nhịn được mà nói: "Đúng là lâu thật đấy, đến mức em quên luôn chỗ đó của anh trông như nào rồi."

Động tác của Trần Thư Hoài khựng lại, sau đó khẽ bật cười, ôm ngang cô bế lên, thả xuống sofa rồi đè lên người cô.

"Vậy làm quen lại nhé?"

Trên người anh có một mùi hương nhè nhẹ, giống như mùi rừng thông sau cơn mưa tuyết ở vùng đất lạnh, man mát, trong trẻo, và dễ khiến người ta mềm lòng.

Khương Nghi khẽ mềm người, chẳng đấu nổi với mùi hương ấy.

Mỗi lần làm chuyện này, Trần Thư Hoài đều vô cùng nhiệt tình, trái ngược hẳn với dáng vẻ lạnh lùng thường ngày.

Anh giữ gáy Khương Nghi, hôn lên môi cô, c*n m*t nhiệt tình và dồn dập. Khương Nghi bị anh áp sát từng chút một, tay chống lên cánh tay rắn chắc bọc dưới lớp sơ mi, lòng bàn tay chạm vào từng thớ cơ bắp săn chắc.

Khi cúc áo được mở ra, bờ ngực và cơ bụng rắn rỏi, vai rộng eo hẹp, làn da trắng một cách kỳ lạ…

Chết tiệt thật, Khương Nghi hoàn toàn không chống nổi. Cô có thể lạnh nhạt với Trần Thư Hoài khi anh còn mặc nguyên đồ, chứ lúc anh không mặc gì thì cô chẳng thể thốt ra câu nặng lời nào!

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!