Khương Nghi đơn giản kể lại quá trình hôm nay cho Trần Thư Hoài nghe: "…Em đã nói với Vương Sơn, nếu còn tìm tới nữa thì em sẽ báo cảnh sát. Hắn chắc không dám tới nữa đâu."
Trần Thư Hoài lặng lẽ nghe hết, mới mở miệng: "Chuyện của Vương Sơn, vốn dĩ anh định đợi có kết quả rồi mới nói với em. Nhưng mấy ngày tới hẳn sẽ có xử lý, đến lúc đó AS Group sẽ công bố kết quả."
"AS Group?"
"Đúng. Bức thư tố cáo mà em gửi trước Tết đã được đưa lên AS Group để thẩm tra. Ngoài Vương Sơn ra, họ còn đang điều tra Ủy ban quản lý chứng khoán AS thời điểm đó xem có hành vi xử lý không đúng mực hay không."
Khương Nghi không ngờ sự việc lại được đưa đến cả công ty mẹ của AS Chứng khoán, sững sờ mấy giây, rồi lập tức ý thức được nguyên nhân là nhờ Trần Thư Hoài.
Cô không kìm được hỏi: "Anh làm sao biết được chuyện này?"
Đầu dây bên kia, Trần Thư Hoài trầm mặc một lát mới nói: "Hôm đó trong buổi họp, nghe luật sư Triệu tiện miệng nhắc tới."
Khương Nghi cũng không thấy có gì lạ, nhẹ nhàng nói: "Khá nhiều người biết chuyện này rồi, cũng xem như một trong những tin tức lớn nhất năm của giới luật sư ở Kinh thị, chắc bàn tán đến cuối năm luôn ấy."
Nhưng Trần Thư Hoài lại không vì thái độ nửa đùa nửa thật của cô mà buông lỏng, ngược lại giọng anh càng thêm trầm: "Xin lỗi em, lúc đó em gọi cho anh, anh lẽ ra nên hỏi thêm một câu."
Khương Nghi ngẩn ra, rồi mỉm cười: "Không sao đâu, chuyện cũng qua rồi. Lúc đó đúng là em có gọi cho anh, nhưng cũng chẳng phải muốn nhờ anh giúp gì, chỉ là…"
Giọng cô bỗng khựng lại.
Nói đến đây, Khương Nghi không tránh được nhớ lại khoảng thời gian ấy.
Dù đã qua hơn ba tháng, nhưng có lẽ vì bên kia điện thoại là Trần Thư Hoài, trong lòng cô vẫn dâng lên một cảm xúc khó nói thành lời.
Cổ họng như bị nghẹn bởi thứ gì đó, cô theo phản xạ khẽ hắng giọng, rồi mới cố giữ bình tĩnh để tiếp tục: "Hồi đó em chỉ là… muốn tìm ông xã của mình an ủi một chút mà thôi."
"Khương Nghi…"
"Không sao đâu, Thư Hoài." Cô cắt ngang lời anh sắp nói: "Anh vẫn luôn ở Mỹ, chắc chắn cũng có nhiều lúc khó khăn, em cũng không ở bên cạnh, càng không thể giúp anh giải quyết. Chuyện này anh đừng để trong lòng, thật sự không sao đâu."
Đầu dây bên kia rơi vào tĩnh lặng.
Bỗng có người đi tới trước cửa kính mờ của văn phòng, gõ "cốc cốc" mấy tiếng. Khương Nghi giật mình tỉnh lại: "Mời vào."
Chử Kỳ đẩy cửa bước vào, giọng mang ý cười: "Giám đốc Khương đang bận à?"
Ánh mắt anh ấy chợt lướt tới chiếc điện thoại kết nối bluetooth của Khương Nghi, trên màn hình vẫn hiển thị đang trong cuộc gọi, liền lập tức hạ giọng: "Cô đang gọi điện à?"
Khương Nghi nhanh chóng nói với Trần Thư Hoài ở đầu dây bên kia: "Em còn chút việc, cúp máy trước đây."
Ấn nút ngắt, cô tháo tai nghe xuống, đứng dậy, nhanh chóng điều chỉnh lại trạng thái, hỏi Chử Kỳ: "Có chuyện gì thế?"
Chử Kỳ đưa tới một quyển sổ tay thiết kế trang nhã: "Không phải công việc."
Khương Nghi nhận lấy, nhìn thoáng qua liền ngạc nhiên: "Đấu giá từ thiện?"
Đó là một cuốn danh mục các vật phẩm đấu giá, bìa in hình một con rối cơ khí bằng gỗ, ở góc phải phía dưới viết: "Tầm Mộc Văn Hóa x Nhà đấu giá Thế Gia x Quỹ Từ Thiện"
Thế Gia là nhà đấu giá nghệ thuật nổi tiếng toàn cầu, khách hàng bao gồm tầng lớp thương gia mới nổi tài sản khổng lồ, gia tộc hào môn lâu đời cho đến các chính khách các quốc gia.
Trước đây cô từng theo Trần Thư Hoài đi nhờ danh nghĩa của anh tham dự vài lần đấu giá của Thế Gia ở Hồng Kông, phần lớn là giúp mẹ Trần mua vài món trang sức, tiện thể mở rộng tầm mắt.
Bởi lần đầu đi cùng là lấy thân phận của Trần Thư Hoài, nên về sau Thế Gia luôn gửi thẳng danh mục đấu giá cho anh. Anh vốn không hứng thú với những nơi ồn ào phô trương đó, mỗi lần chỉ việc chuyển cuốn danh mục cho cô, bảo cô nếu thích món nào thì trực tiếp nói với thư ký.
Có thể hợp tác với Thế Gia để tổ chức đấu giá từ thiện, tuyệt đối không phải chuyện mà mấy công ty khởi nghiệp con nhà giàu tầm thường có thể làm được.
Chử Kỳ cười nói:
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!