Trận xung đột giữa Khương Nghi và Vương Sơn vào cuối năm ngoái, lúc đó cơ bản đã làm náo động đến mức người người đều biết.
Đêm hôm đó, cô thức trắng viết đơn tố cáo, gửi đến hòm thư của Ủy ban quản lý AS Chứng Khoán tại New York, nhưng lại bị kết luận là chứng cứ không đủ, cuối cùng Ủy ban cũng không mở quy trình thẩm tra đạo đức đối với Vương Sơn.
Chưa mấy ngày sau, Vương Sơn đã yêu cầu Khương Nghi rút khỏi tất cả các hạng mục của Sùng Hòa có liên quan đến AS Chứng Khoán, khiến vị trí của cô trong sở luật khi đó cũng trở nên vô cùng khó xử.
Chẳng qua Sùng Hòa cũng không "qua cầu rút ván", mà dùng những dự án khác để bù đắp cho thiệt hại của Khương Nghi, sự việc cuối cùng cũng bị gác lại.
Chúa mới biết khi nãy lúc còn dưới tầng, Khương Nghi đã phải cố nén thế nào mới không giơ tay tát thẳng vào cái bản mặt khiến cô vừa nhìn đã thấy lửa giận bùng lên ấy.
Cô rót một cốc cà phê, trấn tĩnh lại đôi chút, suy nghĩ xem vì sao Vương Sơn lại xuất hiện ở đây.
Rõ ràng là nhằm vào cô, hình như còn có chuyện gấp muốn tìm cô nói.
Chẳng lẽ đơn tố cáo trước kia đã có hiệu lực?
Khương Nghi vừa khuấy cà phê vừa lắc đầu. Trừ phi ông trời con xuống đây, hoặc sự việc lên hẳn trang nhất tin tức, bằng không AS Chứng Khoán tuyệt đối không thể đem đơn tố cáo vốn đã bị niêm phong ra xét lại.
Huống hồ nếu đơn tố cáo bị bác bỏ đó được tái thẩm, những ủy viên từng phủ quyết cũng sẽ bị truy trách nhiệm, lợi ích đan xen phức tạp đến mức khó mà tưởng tượng nổi.
Dù sao đi nữa, sự xuất hiện của Vương Sơn chẳng bao giờ mang tới điều tốt, chỉ mong gã sớm cuốn gói biến đi.
Trở lại văn phòng, Khương Nghi nhận được tin nhắn của dì Lý.
[Phu nhân, hôm nay có người đến nhà thu dọn đồ của tiên sinh. Sau này còn cần chuẩn bị cơm cho tiên sinh nữa không?]
Khương Nghi nhìn chằm chằm dòng tin nhắn ấy một hồi, rồi mới trả lời: [Về sau không cần chuẩn bị cơm cho anh ấy nữa.]
Đến trưa, Khương Nghi cùng An Kỳ xuống tầng ăn cơm, không ngờ lại chạm mặt Vương Sơn lần nữa.
Có vẻ gã đã ngồi trong quán cà phê dưới tầng cả buổi sáng, vừa thấy Khương Nghi đi ra liền lao tới chặn lại: "Luật sư Khương, thật xin lỗi, là tôi đường đột, nhưng tôi thực sự có chuyện muốn nói với cô…"
Vương Sơn cười gượng, bộ dạng hoàn toàn khác với dáng vẻ hống hách trong trí nhớ của Khương Nghi trước kia.
Nể mặt An Kỳ đang ở đó, Khương Nghi không muốn nói lời khó nghe, chỉ lạnh nhạt: "Xin lỗi Vương tổng, bây giờ tôi có việc, không tiện."
"Chỉ ba phút thôi, ba phút thôi!" Vương Sơn không chịu buông, thấy Khương Nghi rẽ sang hướng khác, gã vội vàng bám theo.
An Kỳ nhỏ giọng hỏi: "Chị, ông ta là ai vậy?"
Khương Nghi đáp: "Một tay môi giới chứng khoán chẳng có chút phẩm hạnh nào."
An Kỳ tuy làm pháp vụ trong công ty, nhưng bạn bè đồng môn không ít người làm mảng thị trường vốn ở luật sở, cũng nghe nhiều lời đồn đoán loạn bát nháo về luật sư và giới chứng khoán, lúc này lập tức để lộ biểu cảm "hiểu rồi" đầy ngầm ý.
Vương Sơn bỗng dưng gọi với phía sau: "Luật sư Khương, cô với Trần tổng có thể đại nhân đại lượng, tha cho tôi một con đường sống, để tôi còn có cơm ăn đi!"
Khương Nghi đột ngột dừng bước, xoay người: "Ông nói gì cơ?"
Thấy cô rốt cuộc chịu để ý, Vương Sơn nhanh bước tiến lên: "Là như thế…"
Khương Nghi cắt ngang, nói với An Kỳ: "An Kỳ, trưa nay em tự ăn đi, chị có chút việc cần xử lý."
Ánh mắt An Kỳ do dự đảo qua hai người, mới khẽ gật đầu: "Vậy có chuyện gì chị cứ gọi điện hay nhắn tin, em lập tức tới ngay!"
Đợi An Kỳ đi rồi, Khương Nghi mới cùng Vương Sơn tìm quán cà phê gần nhất ngồi xuống.
Vương Sơn dịu giọng hỏi: "Luật sư Khương, cô uống gì không?"
"Không cần, anh có chuyện thì nói nhanh đi." Khương Nghi nhìn gã: "Vừa rồi ông nói "Trần tổng" là ai?"
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!