Chương 16: Cai nghiện

Máy đĩa than đang phát một bản R&B rộn ràng, Khương Nghi mặc váy ngủ hai dây ôm sát, cuộn mình trên sofa, dùng iPad của La Thước xem talk show.

"Canh mặn hay nhạt chút đây?" Tiếng La Thước vọng ra từ bếp.

Khương Nghi nâng ly thủy tinh đựng coca, uống một ngụm rồi cất cao giọng đáp: "Nhạt thôi, đừng át mất vị ngọt."

La Thước thò đầu ra, tay cầm muôi: "Đúng là cậu lắm trò! Mau dậy, qua đây giúp tớ một tay."

Khương Nghi lập tức bật dậy, đến bê bát phụ đầu bếp La.

Nồi đất sôi lục bục là canh củ cải hầm dê, bên cạnh là đĩa thịt bò trộn sốt lạnh, thêm hai bát mì nước trong veo, hơi nóng quyện cùng mùi thơm xộc thẳng vào mũi.

"Dì tớ hôm qua gửi nguyên gói thịt dê tươi với thịt bò sốt, tớ đang lo ăn không xuể, cậu ở đây cho tới khi quét sạch tủ lạnh nhà tớ thì hẵng đi."

La Thước vừa rửa tay vừa hỏi: "Trà sữa cậu đặt chưa tới à?"

Khương Nghi rút điện thoại: "Trên app báo shipper cách 10 mét nữa là giao tới, chắc xuống dưới rồi."

Cô đặt từ quán trà sữa nằm tận cổng Trường PTTH Kinh Văn, cách khu nhà La Thước hơn hai chục cây số, vượt xa khu giao hàng, đành phải thuê người đi mua giúp.

La Thước phì cười: "Chỉ có cậu mới làm chuyện này thôi, phí chạy còn mắc hơn ly trà."

"Thèm mà." Khương Nghi ngồi xuống bàn, cúi đầu chọn phim "đưa cơm" trên iPad.

La Thước hừ mũi cười: "Tớ thấy là do Trần Thư Hoài chiều quen."

Khương Nghi chẳng buồn ngẩng đầu: "Liên quan gì tới anh ấy chứ?"

"Tớ không bênh đâu nhé, chỉ công tâm xét chuyện thôi." La Thước ngồi xuống cạnh cô, vừa múc canh vừa chậm rãi nói: "Hai người yêu nhau từng ấy năm, tuy anh ta có hơi trịch thượng thật, mấy năm gần đây lại suốt ngày không ở nhà, nhưng cậu đòi gì là có nấy. Hồi ấy cậu chỉ tay tùy hứng một viên kim cương khổng lồ, người ta vẫn lẳng lặng đi mua cho, trời ạ, bao giờ ông trời mới rải cho tớ một tổng tài, để tớ nếm thử mùi tanh… à không, mùi "tiền" của tình yêu một lần đây."

Lúc đó, một shipper mặc đồng phục vàng dừng xe điện bên lề đường, chạy bước nhỏ vào sảnh chung cư, hỏi người đàn ông đang chuẩn bị vào tòa nhà: "Anh ơi, đây có phải là khu A, toà Thịnh Mậu không ạ?"

Trình Việt thuận miệng đáp một tiếng, Trần Thư Hoài bên cạnh lại đột ngột lên tiếng: "Là đơn hàng của 1607 đúng không?"

Shipper khựng lại, vội đáp: "Vâng vâng, anh là 1607 ạ?"

Đối phương quay mặt lạnh lùng: "Không phải."

Shipper mặt đầy khó hiểu nhìn theo hai người đàn ông ăn mặc sang chảnh bước vào thang máy, lẳng lặng đặt trà sữa ở quầy lễ tân, trong lòng không khỏi lắc đầu, người giàu đúng là kỳ quặc.

Trong thang máy, Trình Việt không nhịn được hỏi: "Sao cậu biết là cô ấy đặt?"

Trần Thư Hoài nhàn nhạt đáp: "Là quán cô ấy thích nhất."

Trình Việt biết điều ngậm miệng.

Căn hộ Thịnh Mậu vốn là bất động sản nhà họ Trần, Trần Thư Hoài bảo thư ký liên hệ nội bộ kiểm tra camera, rất nhanh đã biết số căn hộ mà Khương Nghi tới.

Thang máy đến tầng 16, vừa mở cửa, Trình Việt đã ngăn trước mặt Trần Thư Hoài: "Chờ tôi gõ cửa trước, nếu là hiểu lầm thì còn có cơ hội nghe giải thích."

Trần Thư Hoài "ừ" một tiếng, mặt không biểu cảm, bình tĩnh đến mức còn hơn cả tưởng tượng của Trình Việt.

Chuông cửa vang lên.

La Thước đang định ra mở thì Khương Nghi gọi với: "Ít nhất cũng khoác thêm cái áo chứ."

Cô bạn mặc mỗi áo hai dây với quần short, cặp chân trắng muốt phơi hết ra ngoài.

"Shipper không lên được tầng chúng ta đâu, toàn lễ tân mang lên, không sao."

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!