Sáu giờ rưỡi sáng, ánh trời ngoài cửa sổ như được bọc trong một lớp voan xám lam mềm mịn.
Khương Nghi bị tiếng rung dưới gối đánh thức, chống tay ngồi bật dậy, đầu đau như búa bổ.
Cô liếc sang nửa giường bên kia, chồng cũ của cô còn đang ngủ.
Đầu càng nhức hơn.
Tiếng rung vẫn dai dẳng.
Khương Nghi lôi điện thoại từ dưới gối ra, vừa thấy cuộc gọi WeChat hiển thị trên màn hình, mắt cô trợn tròn, cô lập tức ngồi bật dậy, lắc mạnh người đàn ông bên cạnh.
Trần Thư Hoài cau mày mở mắt: "Sao thế?"
"Dậy dậy, Thiếu Hi gọi tới."
Trần Thiếu Hi là em gái của Trần Thư Hoài, hiện đang học trường nữ sinh ở Anh.
Khương Nghi chưa kịp để ý cái thân thể ê ẩm của mình, đã hất chăn xuống giường, chạy vào phòng thay đồ mặc nhanh nội y, đồ ở nhà, tiện tay chộp luôn quần áo của Trần Thư Hoài, lao về phòng ngủ ném cho anh.
Điện thoại rung rất lâu, nhưng hai người vẫn chưa chỉnh tề xong, cuộc gọi bị huỷ.
Trần Thư Hoài tà tà xỏ áo phông, giọng ngái ngủ: "Sáu giờ rưỡi đã gọi, con bé biết chọn giờ ghê."
Khương Nghi búi gọn tóc, đánh răng rửa mặt chớp nhoáng, đi tới mép giường cầm điện thoại: "Để em gọi lại."
"Thôi, nó không gọi nữa thì thôi, ngủ tiếp đi." Trần Thư Hoài chẳng mấy hứng thú.
"Không được, nhỡ có việc gì thì sao?"
Vì yêu cầu của Trần Thư Hoài nên nhà họ Trần vẫn chưa biết chuyện hai người ly hôn, Khương Nghi dĩ nhiên cũng phải giữ thể diện cho anh.
Cô ngồi xuống cạnh anh, hắng giọng bấm gọi lại cho Trần Thiếu Hi.
Hai giây sau đã có người nghe.
Trên màn hình là một cô gái xinh xắn lanh lợi, ngũ quan có năm phần giống Trần Thư Hoài, trên d** tai đeo đôi khuyên kim cương lấp lánh, toát lên vẻ quý phái mà đáng yêu.
"Chị dâu!" Trần Thiếu Hi cười rạng rỡ, cô bé không rành tiếng Trung, gọi một tiếng xong liền chuyển sang tiếng Anh với giọng Anh rất rõ: "Em nhớ chị quá!"
Khương Nghi cũng cười: "Chị cũng nhớ em. Dạo này thế nào?"
Quan hệ của cô với đám em trai em gái nhà họ Trần rất tốt, Trần Thiếu Hi thích hẹn cô gọi video định kỳ, đôi khi còn nhờ cô mua giúp mấy hộp quà đồ chơi mới ra ở trong nước.
Chưa kịp trả lời, Trần Thiếu Hi bỗng thấy người đàn ông bên cạnh cô, liền kêu lên: "Anh, sao anh lại ở đây?"
Trần Thư Hoài hỏi: "Sao anh lại không thể ở đây?"
Anh nói tiếng Anh lưu loát kiểu Mỹ, so với khi nói tiếng Trung thì tông trầm hơn, có lẽ vì còn ngái ngủ, giọng còn khàn khàn, mang theo chút gợi cảm ngứa ngáy.
Trần Thiếu Hi nói với anh: "Được rồi, em tưởng anh đang ở Mỹ. Nhưng bọn em chuẩn bị nói chuyện con gái, anh có thể tránh đi không."
Trần Thư Hoài: "Không. Bây giờ ở trong nước là sáu rưỡi sáng, bọn anh còn phải ngủ. Em đổi giờ khác rồi nói chuyện."
Trần Thiếu Hi: "Nhưng em muốn nói ngay cơ."
Lông mày Trần Thư Hoài khẽ nhướng: "Sao? Em biết yêu rồi à?"
Cô gái bên kia màn hình hét toáng: "Sao anh đoán được vậy! Trời ơi, chị dâu, có thể đừng để mặt anh em xuất hiện trên màn hình không, nói về một chàng trai trước mặt một người đàn ông thấy kỳ lắm."
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!