Cảm giác say không dễ chịu chút nào. Dù đã chìm vào cơn mê, Khương Nghi vẫn không thể ngủ yên.
Cô nhắm mắt, đầu óc choáng váng, suy nghĩ ngắt quãng, những mảnh ký ức hỗn độn như một chiếc TV nhiễu sóng bật trong não, cứ quay đi quay lại những hình ảnh không theo trật tự.
Một lúc sau, Khương Nghi cố sức mở mắt, phát hiện mình đang ngồi trên xe, bị một người đàn ông ôm chặt trong lòng.
Anh ôm cô rất chặt, cánh tay vòng ngang eo, siết chắc chắn đến mức có thể nâng đỡ toàn bộ cơ thể cô.
Trong đầu cô như đặc quánh lại, cố vận động một lúc lâu vẫn không nhớ nổi ai đã đưa mình lên xe.
Men rượu vẫn chưa tan, khiến cô chẳng còn sức ngồi thẳng.
Trần Thư Hoài cúi đầu, thấy người trong ngực khẽ mở mắt.
Mái tóc đen dài hơi rối, mí mắt sụp xuống, trong đôi mắt mờ men say ánh lên chút vụn sáng. Lông mày cô nhíu chặt, đôi môi khẽ mím.
Rồi anh nghe thấy giọng nói yếu ớt, rõ ràng là hoảng hốt: "…Đây là đâu vậy?"
Khương Nghi cuống quýt tìm túi, định lấy điện thoại gọi cho La Thước.
Trần Thư Hoài giữ lấy bàn tay đang lục tung của cô.
"Là anh."
Giọng nói trầm ổn, thanh lạnh vang bên tai, là giọng nói quen thuộc.
Khương Nghi ngẩng đầu, ánh mắt ngơ ngác.
Cô nhìn thấy cằm dưới góc cạnh trắng trẻo của anh, môi mỏng nhàn nhạt, tầm mắt hơi nâng lên, đối diện là đôi mắt đen sâu hút.
Quả thật là Trần Thư Hoài.
Sự cảnh giác trong ánh mắt cô lập tức tan biến, cả người như bị rút hết sức, mềm nhũn dựa lên vai anh, lại khép mắt lần nữa.
"Là anh à… anh ôm em làm gì?"
Trần Thư Hoài không buông tay, hỏi ngược lại: "Em nhìn lại em xem, giờ còn ngồi nổi không?"
Khương Nghi thực sự không còn bao nhiêu sức, nói chuyện cũng chỉ là lẩm bẩm khe khẽ: "Còn không phải tại anh, tối nay đặt em ở đó, ai cũng xếp hàng mời rượu…"
Trần Thư Hoài buồn cười: "Ai cũng thấy rõ là anh đang chắn rượu giúp em, em lại không chịu."
Xe lướt qua gờ giảm tốc, thân xe khẽ rung.
Cơ thể Khương Nghi trượt nhẹ, trán tựa vào hõm cổ anh, mái tóc mềm lướt qua tai anh.
"…Anh mà uống thay phần em thì 18 chai rượu trên bàn, chắc có 10 chai phải đổ vào bụng anh."
Trần Thư Hoài khựng một giây, rồi bật cười: "Em không cần lo nhiều thế, anh tự biết giới hạn."
Trong lòng Khương Nghi cũng biết anh là có lòng tốt, nhắm mắt lí nhí một câu: "Được rồi, cảm ơn anh."
Trần Thư Hoài nghiêng đầu nhìn ra cảnh phố đêm hoa lệ ngoài cửa xe, một lúc sau mới thấp giọng nói: "Anh không cần em cảm ơn. Chỉ cần em hiểu ý anh là đủ."
Người trong ngực hồi lâu không đáp lại.
Anh cúi đầu thấy hàng mi cô buông xuống, hơi thở đều đều, lồng ngực phập phồng.
…Ngủ rồi.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!