Đèn pha lê trong phòng bao xa hoa lấp lánh ánh sáng rực rỡ, phục vụ bày đĩa, rót rượu đâu ra đấy, hương rượu nồng đượm vô hình lan khắp từng góc.
Chúc Chính Hành ngồi bên trái Trần Thư Hoài, thấy anh chẳng có vẻ sẽ nói đến dự án mới nào, trái lại đang bàn với vị lãnh đạo quỹ ngồi bên phải về mấy công ty vòng A vừa niêm yết gần đây.
Nhân lúc họ tạm ngừng câu chuyện, Chúc Chính Hành nghiêng sang cạnh Trần Thư Hoài, tranh thủ mở lời: "Trần tổng, hôm nay nói chuyện với tổng pháp chế mới của bên đó thế nào?"
Trần Thư Hoài quả nhiên quay đầu nhìn ông ta: "Rất chuyên nghiệp."
"Ồ, ồ! Vậy thì tốt quá. Trước đây lúc tiếp xúc với tổng pháp chế tiền nhiệm của họ, bọn tôi thấy người đó khá mơ hồ chuyện gọi vốn… Tôi có nghe qua luật sư Khương này, lúc còn ở Sùng Hòa từng làm dự án cho bọn tôi, đối tác bên tôi đánh giá cô ấy rất cao."
Chúc Chính Hành ngừng một nhịp, thấy Trần Thư Hoài đang chăm chú lắng nghe, bèn thuận đà nói tiếp: "Trông Khương tổng còn khá trẻ nhỉ? Không ngờ vừa nãy cô ấy bảo con đã năm tuổi. Tôi nghe nói chồng cô ấy cũng làm đầu tư, nhưng cô ấy chưa bao giờ nói là ai, trước đây còn tưởng cô gái nhỏ sợ bị quấy rầy nên lấy cớ thôi."
Trần Thư Hoài khựng lại một chút, lập tức hiểu Khương Nghi đang giăng khói mù với Chúc Chính Hành, anh bình thản nhấp ngụm trà, giọng nói nhạt nhẽo: "Ừ, nghe nói cô ấy có hai đứa nhỏ."
Long phượng thai, thích hóng chuyện, khó dạy, chủng loài: mèo.
Chúc Chính Hành nghe xong liền nói: "Anh với Khương tổng quen biết từ trước ạ?"
"Coi như vậy."
Nghe khẩu khí cũng chỉ là giao tình gặp vài lần.
Chúc Chính Hành lại sinh lòng hiếu kỳ về người chồng nhà đầu tư trong lời đồn của Khương Nghi, bèn hỏi Trần Thư Hoài có từng nghe qua nhân vật ấy chưa.
Trần Thư Hoài ngẩng mắt nhìn về phía Khương Nghi, còn cô thì đang mỉm cười dịu dàng chuyện trò với đồng nghiệp bên cạnh.
Anh hạ mắt, nhàn nhạt đáp: "Ông có thể đi hỏi thăm thử."
Chúc Chính Hành tưởng ý anh là cũng không rõ, trong lòng liền có vài suy đoán: "Theo tôi thì chồng cô ấy chắc là loại công tử nhỏ mang danh nhà đầu tư chứ chẳng có bản lĩnh gì. Phụ nữ vừa xinh đẹp vừa có năng lực khó mà "kiềm" được, nếu chồng cô ấy thực sự là đại tư bản, trong giới mình đâu đến nỗi chưa nghe danh."
Nghe vậy, Trần Thư Hoài bỗng đặt chén trà xuống, đáy chén sứ chạm mặt khăn trải nhung, vang lên một tiếng trầm khẽ.
Thấy anh tỏ vẻ không mấy hứng thú, Chúc Chính Hành chợt nhớ trước đây nghe nói Trần Thư Hoài không thích bàn chuyện đàn bà, tim liền giật thót, bèn xoay hướng chủ đề ngay: "À đúng rồi, lúc nãy anh có nhắc dự án mới, là chỉ…?"
Trần Thư Hoài mỉm cười như không như có nhìn ông ta: "Bên tôi đang chú ý các dự án SPAC phù hợp, nghe nói Thánh Ngọc đang xem đường đua mới, không biết các ông có hứng không."
Mấy dự án "mượn xác" niêm yết hai năm nay rất nóng, CF Capital tung hoành thương giới Bắc Mỹ, tiềm lực dồi dào, tất nhiên không thể bỏ lỡ. Gần đây Hồng Kông cũng ban hành quy định SPAC mới, giới đầu tư châu Á vì thế chú ý nhiều hẳn.
Chúc Chính Hành nghe xong, lặng mấy giây rồi nói: "…Bọn tôi rất quan tâm, nhưng hiện còn quan sát. Vậy thế này, mình giữ liên lạc, có cái phù hợp bọn tôi chắc chắn theo."
Trần Thư Hoài cười nhẹ, khách khí: "Được."
Chuyện dừng ở đó, Chúc Chính Hành lặng lẽ nhấp ngụm trà.
Dự án "mượn xác" niêm yết cũng như mở blind box, mà là blind box trị giá hàng trăm triệu đô, không phải ai cũng kham nổi, cũng chẳng phải ai cũng có gan mở.
Trong lòng Chúc Chính Hành thoáng dâng mấy phần cảm khái.
Xét về tuổi tác, Trần Thư Hoài ở hàng ngũ nhà đầu tư đúng là quá trẻ, nhưng khác với vẻ ôn đạm nho nhã, văn chất bân bân bên ngoài, trong ngành anh nổi tiếng gan lớn tay cứng.
Năm ấy, chàng trai hai mươi mấy tuổi Trần Thư Hoài mới vào đời, bị tập đoàn công nghệ đầu bảng nước Mỹ Aowei chơi cho một vố, mất quyền kiểm soát công ty khởi nghiệp XA Limited. Vậy mà chỉ một năm sau, anh dám nhân lúc họ vì bê bối mà cổ phiếu tụt dốc, mạnh tay gom mua cổ phần, thông qua sở hữu tầng trên tái nắm quyền điều hành XA Limited.
Chuyện này năm đó chấn động giới đầu tư Trung – Mỹ, Trần Thư Hoài cũng nhờ thế một trận thành danh.
Một tia sáng vụt qua đầu Chúc Chính Hành, dự án Tầm Mộc Văn Hóa e là giấu dao trong vỏ.
Luật sư kỳ cựu của Sùng Hòa nhảy dù làm tổng pháp chế, người số một của bên lead trực tiếp đàm phán, lại thêm vốn nhà nước làm đối trọng…
Liệu ông ta có nên đánh liều, nâng mức ý định đầu tư?
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!