Chương 11: Tắm xong

Thứ ba, ở Kinh thị áp dụng hạn chế xe theo biển số đuôi 2 và 6.

Tối qua Khương Nghi quên béng mất chuyện này, giờ vừa ngồi vào ghế lái mới sực nhớ ra. Nhìn đồng hồ ththì đã tám giờ hai mươi.

Đúng vào giờ cao điểm của Kinh thị. Nếu có thể lập tức xuất phát, vừa hay còn đủ thời gian thong thả mua cốc cà phê dưới lầu rồi điểm đúng giờ vào văn phòng. Nhưng xe của mình hôm nay bị hạn, nơi này lại hẻo lánh, gọi xe rất khó, khả năng đi muộn gần như là chắc chắn.

Cô hạ cửa kính xe, ánh mắt dừng lại trên chiếc Bentley đen bên cạnh.

Trần Thư Hoài là sếp, chẳng cần tuân theo giờ giấc chết cứng như đám nhân viên. Tài xế của anh chỉ việc canh đúng lúc anh cần ra ngoài thì lái xe tới đón.

Hội nghị giữa Tầm Mộc Văn Hóa và CF Capital được định vào buổi chiều, sáng nay anh chắc không có việc ra ngoài. Cô hoàn toàn có thể mượn xe anh đi trước, rồi nhờ tài xế lái xe quay lại trả cho anh.

Khương Nghi vội vàng xách túi xuống xe, nhanh chân đi đến phòng Trần Thư Hoài đang ở.

Dạo gần đây anh vẫn ngủ ở phòng khách nối liền thư phòng, theo như thói quen sinh hoạt cô nắm được, lúc này hẳn là anh đã dậy.

Cô gõ cửa mấy tiếng nhưng không ai đáp.

"Thư Hoài?"

Khương Nghi cất tiếng gọi, vẫn không có phản hồi.

Cô sốt ruột liếc nhìn thời gian, chần chừ giây lát rồi ấn chốt cửa bước vào. Bên trong trống không, chỉ có chiếc áo T

-shirt thấm mồ hôi vắt trên lưng ghế, còn trong phòng tắm vẳng ra tiếng nước chảy.

Khương Nghi mới chợt nhớ ra, Trần Thư Hoài có thói quen chạy bộ buổi sáng. Lúc này hẳn là vừa chạy về đang tắm.

Tiếng nước trong phòng tắm đột ngột ngừng lại, cánh cửa bị người từ bên trong đẩy ra.

Trần Thư Hoài chỉ quấn một chiếc khăn tắm quanh hông, mái tóc đen rũ xuống trán, còn lấm tấm giọt nước.

Nước chảy từ cổ anh men xuống, một phần đọng ở xương quai xanh, một phần dọc theo cơ ngực rắn chắc mà trượt xuống bụng dưới săn gọn, biến mất ở viền khăn tắm.

Từ góc độ của Khương Nghi, ngay cả đường gân xanh nổi rõ trên cánh tay anh cũng hiện lên rành mạch, vừa trắng vừa gợi cảm.

Cô ngẩn ra, thoáng quên mất mình vào đây làm gì.

"Sao thế?"

Thấy cô xuất hiện trong phòng, Trần Thư Hoài cũng có chút bất ngờ.

Khương Nghi hoàn hồn, vội đem chuyện mượn xe kể lại.

"Em xuống dưới đợi anh." Nghe xong, Trần Thư Hoài nói.

Khương Nghi tưởng anh cần thời gian tìm chìa khóa: "Không sao, anh nói chìa để ở đâu, em tự tìm được."

Anh kéo một chiếc khăn nhỏ lau tóc, giọng thản nhiên: "Anh đưa em đi."

Khương Nghi khựng lại: "Không cần làm phiền anh…"

"Không phiền. Anh cũng phải tới đó."

"Không phải cuộc họp là buổi chiều sao?"

"Văn phòng nội địa của bọn anh cũng ở đó, sáng nay có họp nội bộ." Anh đưa tay đặt lên mép khăn tắm: "Em chắc chắn còn muốn đứng đây chờ à?"

Khương Nghi lập tức hiểu ý, một luồng nóng ran bùng lên trên mặt. "Vậy… em xuống dưới đợi."

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!