Chương 3: (Vô Đề)

Phần 3

Thẩm Đồng Quang lại đưa ngón tay đặt nơi môi ta, ngăn ta nói tiếp:

"Nàng sai rồi. Hắn không thể độ kiếp được. Hắn lừa thiên đạo, thiên đạo cũng lừa hắn."

Ta nói đến mệt mỏi, xoa xoa mắt, không truy hỏi "không thể độ kiếp" là ý gì.

"Vậy... Thẩm Đồng Quang, những năm qua chàng sống ra sao?"

Thẩm Đồng Quang không đáp, chỉ lặng lẽ vỗ lưng ta từng nhịp một.

Cơn buồn ngủ kéo tới, ta nắm chặt lấy vạt áo chàng.

Chàng không nói thân thế, mà kể cho ta nghe một câu chuyện.

Rằng có một con mèo, tu luyện nhiều năm, luyện ra chín cái đuôi.

Nó đến trước mặt sư tôn, xin một danh phận, muốn làm mèo thần quân.

Sư tôn bảo thuở trước nó từng tạo ác nghiệp, pháp lực trong chín cái đuôi không thể tự dùng, chỉ có thể mang đi cho người phàm cầu nguyện. Cho đến khi có người nguyện độ cho nó, nó mới có thể thành đạo.

Phàm nhân thứ nhất đổi lấy trường sinh, phàm nhân thứ hai cầu tài bảo... Tám điều nguyện được thực hiện, mèo chỉ còn lại một chiếc đuôi cuối cùng.

Ta trầm ngâm suy nghĩ:

"Vì sao không có ai ước rằng, mong tâm nguyện của mèo thần quân thành thật, để nó thành tiên?"

Thẩm Đồng Quang khựng lại, sau đó nụ cười càng thêm yêu mị.

Sau cùng, nó gặp được một đứa trẻ như trân châu. Đứa trẻ không cầu kim ngân tài bảo, cũng không đòi sống lâu bất tử, cô bé ấy nói, ta hy vọng mèo thần quân có thể làm thần tiên.

Khi ấy ta đã mơ màng, mơ màng đến độ tưởng thấy khuôn mặt xinh đẹp của Thẩm Đồng Quang mọc lên những hoa văn thú tộc giống như mèo thần quân kia.

Chàng dùng một tay chống má, tay kia duỗi móng nhọn điểm nhẹ lên ngực ta:

"Ta cũng như mèo thần quân ấy, giúp người thực hiện tâm nguyện để đổi lấy một tấm chân tình bằng lòng để ta ăn."

"Tiểu Trân Châu, ta đói lắm rồi."Khoảng thời gian Thẩm Đồng Quang ở lại nhà ta chẳng khác nào trò ảo thuật.

Mỗi sáng thức dậy, củi bên ngoài đã được chẻ xong, gà vịt đã được cho ăn, trong ngoài nhà đều gọn gàng sạch sẽ.

Ngay cả Đại Hoàng cũng được tắm rửa, trở nên bóng mượt.

Thẩm Đồng Quang biết người của thôn nhà họ Lý hoặc nhiều hoặc ít có ơn với ta.

Hễ thấy ai có việc, chàng đều ra tay giúp đỡ.

"Ồ, đây mới gọi là đàn ông chân chính." Triệu di cầm khăn cười tủm tỉm, "Trân Châu thật có phúc."

Thẩm Đồng Quang thậm chí còn dư sức làm cho ta một quyển sổ ghi chép.

Chàng dạy ta cách xem sổ, giảng hai lượt mà ta vẫn chẳng hiểu.

"Trân Châu hiểu chưa?"

Ta không hiểu nhưng không muốn bị mắng là ngốc:

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!