Chương 2: (Vô Đề)

Phần 2

"Không đâu, ta còn có Đại Hoàng, còn có gà vịt ngan ngỗng ở sân sau, náo nhiệt lắm."

Ta ngơ ngác nhìn chàng.

"Ngược lại là chàng đó, có lạnh không?"

Chàng tựa vào khung cửa, nhìn ta cẩn thận kéo áo cho chàng.

Ta chuyên chú, chẳng nhìn thấy cái bóng thú dữ khổng lồ của Thẩm Đồng Quang in lên vách tường, đang muốn nuốt trọn lấy ta.

Thẩm Đồng Quang nghiêng đầu đánh giá ta, nhẹ nhàng cười một tiếng.

Chàng cười rất đẹp, khiến lòng ta lại chao đảo.

Nghĩ đến việc chàng đơn độc đến đây, đến một bộ xiêm y thay giặt cũng chẳng có.

"Ngày mai ta sẽ ra chợ bán trứng, mua hai tấm vải về may cho chàng hai bộ y phục đàng hoàng." Ta trầm ngâm một thoáng rồi nói thêm: "Bây giờ trời đã lạnh, trước hết phải có một bộ áo mùa đông, còn phải mua thêm một mảnh vải đỏ dùng để thành thân với chàng."

Thẩm Đồng Quang mặc y phục xong lại trở nên ngoan ngoãn:

"Trân Châu, ta đói rồi."

Đúng lúc trong bếp còn có bột mì ta chuẩn bị để gói sủi cảo.

Nhào bột, nhóm bếp, ta trộn một nắm đường mềm vào trong bột, bột màu vàng nhạt được nướng chín, hai mặt đều xém vàng óng ả.

Củi lửa cuối thu có dầu cháy kèm, khói bốc lên thơm nức, vương chút mùi khét dễ chịu.

Thẩm Đồng Quang chống tay, chăm chú nhìn ta không chớp mắt.

Ta đưa tay lau giọt mồ hôi trên trán:

"Bếp bẩn lắm, chàng ra ngoài đợi đi."

"Ta ở lại với nàng."

Ánh nến hắt lên mặt mày của Thẩm Đồng Quang, khi chàng ngửi thấy mùi thơm thì ánh mắt loé lên tia sáng mờ tối:

"Khoảnh khắc chờ đợi món ăn chín thường khiến người ta thoả mãn hơn cả lúc ăn vào miệng."

"Cẩn thận kẻo bỏng." Ta bất an nhìn chàng. "Bên ngoài chỉ cháy xém thôi chứ không phải bẩn đâu."

Ta sợ chàng giống như Tạ Vô Trần, nhìn thấy chiếc bánh cháy vàng ấy cùng bàn tay ta lại chau mày mà nói một chữ "bẩn".

"Sao lại bẩn được chứ?"

Thẩm Đồng Quang cắn một miếng bánh nhân đường, cười đến híp cả mắt.

Cuối cùng ta cũng nhớ ra Thẩm Đồng Quang giống ai rồi.

Giống một thư sinh do hồ ly biến hóa thành.

Chàng ăn no uống đủ, lại cuộn mình nằm xuống bên mép giường sưởi của ta.

Ta thậm chí còn hoài nghi, chỉ một khắc nữa thôi, chàng sẽ lè lưỡi l**m chiếc đuôi hồ ly vốn không tồn tại của mình.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!