Chương 1: (Vô Đề)

Phần 1

Ngày Tạ Vô Trần phi thăng, cả thôn nhà họ Lý đều đến chúc mừng.

Ngạch cửa nhà ta suýt bị dẫm nát, Đại Hoàng sợ hãi nằm rạp nơi cửa, đến một tiếng sủa cũng chẳng dám kêu.

"Trân Châu thật có phúc, khi xưa nhặt được Tạ tiên nhân, bọn ta còn cười nàng ấy ngốc nghếch."

Khi ta còn đang kinh ngạc chẳng thể cất lời trước loan xa kim quang rực rỡ của tiên nhân.

Tạ Vô Trần vừa phi thăng đã kiêu ngạo nhìn ta:

"Sư tôn nói, ngươi có ân với ta. Tiên nhân lời hứa ngàn vàng, ngươi muốn gì ta cũng sẽ đồng ý."

Trong năm năm nhặt được Tạ Vô Trần, ngày nào ta cũng mong hắn ở rể.

Hắn luyện kiếm, ta trồng trọt.

Hắn tu luyện, ta kiếm tiền.

Chỉ mong một ngày nào đó có thể lay động được trái tim Tạ Vô Trần.

Tạ Vô Trần không thích ta, chỉ yêu tiểu sư muội Thi Vũ thông minh của hắn.

Tiểu sư muội Thi Vũ vừa thông tuệ lại xinh đẹp.

Một chiêu kiếm pháp, Tạ Vô Trần chỉ dạy một lần, nàng ta đã nắm được.

Còn ta len lén luyện đi luyện lại hơn chục lượt cũng chỉ có thể ném gạo cho gà ăn xa hơn đôi chút.

Vậy mà còn bị Tạ Vô Trần và Thi Vũ bắt gặp, Thi Vũ bụm miệng cười đến ch** n**c mắt.

Tạ Vô Trần ghét nhất là kẻ ngu dốt, hắn nhíu mày: "Lý Trân Châu, ngươi không có tuệ căn, đừng có uổng phí thời gian.

"Sư huynh, người phàm thọ mệnh ngắn ngủi, đời người chỉ như chớp mắt. Một đời vợ chồng đối với tiên nhân cũng chỉ là khoảnh khắc, sẽ không ảnh hưởng đến việc chúng ta phong ấn Thao Thiết đâu."

Sắc mặt Tạ Vô Trần trở nên khó coi.

Hắn sợ ta muốn hắn ở lại bên ta, cùng ta trọn một đời một kiếp.

Lúc ấy, tay áo của hắn bay lượn, cao quý lạnh nhạt.

Không còn chút dáng vẻ của kẻ năm năm trước từng sa sút đến mức chỉ còn một hơi thở, để ta bón cháo từng muỗng từng muỗng nuôi sống.

Tạ tiên nhân vĩnh viễn sẽ không thể làm phu quân của Lý Trân Châu nữa rồi.

Vậy thì, ta không cần níu giữ hắn nữa.

Ta suy nghĩ giây lát, ôm lấy Đại Hoàng: "Ngươi trị khỏi bệnh cho Đại Hoàng thì không còn nợ gì ta nữa."

Tạ Vô Trần ngây người trong chốc lát, nhưng rất nhanh đã nhận ra đây là một cuộc trao đổi có lợi.

Hắn phất tay áo, Đại Hoàng đã không ăn uống ba ngày lăn một vòng, hí hửng chạy đến l**m phần cơm thừa trong bát.

Thi Vũ vui mừng kéo tay áo hắn:

"Sư huynh, tiền duyên của huynh với nàng ta đã dứt, chúng ta mau quay về phục mệnh thôi."

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!