Chương 43: Phản bội

Tuy Tiêu Thừa Quân không lên triều nhưng tin tức trong triều lại không thể cắt đứt, một ngày không ở trong phủ, rất nhiều tín thư đã chuyển về đây đợi y xem qua.

"Vương gia, thế tử đã đến quý phủ của Thẩm Liên." Một người xuất hiện ở trong thư phòng nhẹ giọng bẩm báo.

"Tùy hắn đi đi." Cây bút lông trong tay Tiêu Thừa Quân hơi dừng một chút liền tiếp tục, từ đầu đến cuối không hề ngẩng đầu lên.

Người đến bẩm báo tin tức thức thời mà lui xuống, phải bẩm báo hành tung của thế tử An quốc công đến trình độ nào, trong lòng đều có tính toán.

Không bao lâu sau, Lâu Cảnh đã chạy về đây, nói là hỗ trợ, nhưng thật ra là đến bàn làm việc quấy rối.

"Đừng làm rộn!" Tiêu Thừa Quân vỗ vỗ gia hỏa cọ loạn trên người, "Không phải ngày mai cần đi xử lý sự vụ trong nhà sao? Đêm nay còn ở nơi này?"

"Ta vừa hoàn thành một chuyện rất quan trọng nhé, còn muốn điện hạ thưởng xong ta mới về được." Lâu Cảnh cười tủm tỉm nói.

Tiêu Thừa Quân nhìn về phía hắn, hơi hơi mỉm cười, "Vậy còn phải xem chuyện đó có đáng giá thưởng không đã."

Vì muốn chiếm được phần thưởng của phu quân, Lâu Cảnh đắc ý dào dạt mà đem sự tình đêm nay nói lại cho rõ ràng.

"Ha ha ha, ngươi thật sự là…" Tiêu Thừa Quân nhịn không được mà cười ra tiếng, xúi giục Thẩm Liên đi ngăn việc thu lao dịch, mệt hắn nghĩ ra được cách này.

"Khởi bẩm vương gia, Thẩm Liên đang đi về hướng hoàng cung." Ngay sau đó, người truyền tin tức vội vã tiến vào bẩm báo.

Hai người nhìn nhau, nhịn không được mà cười rộ lên, nghĩ đến bộ dáng trung quân ái quốc của Thẩm Liên, không biết biểu tình của Thuần Đức đế sẽ thú vị đến thế nào?

Xua tay cho người báo tin đi xuống, Lâu Cảnh cắn cắn lỗ tai của người trong lòng, nhẹ giọng hỏi: "Này, ta có đáng được thưởng không a?"

"Tất nhiên là đáng giá." Tiêu Thừa Quân không hạ cây bút trong tay xuống, ra vẻ không biết mà hỏi han: "Ngươi muốn được thưởng gì?"

Lâu Cảnh thò móng vuốt vào trong y phục nguyệt sắc của Tiêu Thừa Quân, đầu ngón tay cách một lớp áo lót mà mâm mê một viên tiểu đậu, "Thần muốn điện hạ…"

"Được rồi." Tiêu Thừa Quân gỡ cái móng vuốt đang làm loạn ra khỏi người, viết lên tay Lâu Cảnh một chữ "Quân", "Cho ngươi là được."

Ngòi bút hơi lạnh xẹt qua lòng bàn tay khá ngứa, Lâu Cảnh nâng tay nhìn chăm chú, đặt bút bá đạo, thu bút nội liễm, trầm ổn đoan chính, ẩn giấu chân long lưu động, đây chính là nét bút của đế vương! Vì thế, hắn cúi đầu, khẽ cười nói: "Điện hạ đem tên của mình viết cho thần như vậy, đây chính là ý tứ… mong muốn cùng thần hợp lại làm một phải không?" (chữ hợp trong giao hợp đấy ạ, mặt dày dữ(─‿‿─))

"Ta…" Tiêu Thừa Quân nghe vậy, lập tức nghẹn lời không biết nói tiếp thế nào.

"Thần tạ điện hạ ban cho." Lâu Cảnh vươn tay ôm lấy Tiêu Thừa Quân, nhấc bổng người ra khỏi ghế, quyết định đi hưởng dụng phần thưởng được ban cho.

"Này… thả ta xuống!" Tiêu Thừa Quân hoảng sợ, lập tức giãy dụa muốn đi xuống, tư thái thế này, nếu để hạ nhân nhìn thấy thì y phải giấu mặt mũi đi đâu?

Lâu Cảnh tỏ ra rất nghe lời mà thả người xuống nhuyễn tháp trong thư phòng, bản thân thì nhanh chóng áp lên, tìm cánh môi đang muốn quát lớn kia, nhanh chóng hôn lên chặn lại mọi lời phản đối.

"Vương gia, tiểu nhân đến đưa nước trà." An Thuận bưng khay nước trà đứng ở ngoài cửa, lên tiếng bẩm báo. Buổi tối Lâu Cảnh hay chạy đến đây, mỗi khi hai người ở chung một chỗ, hắn đều phải thông bẩm một tiếng mới dám bước vào.

"Ưhm…" Tiêu Thừa Quân run lên, bắt lấy cái tay đang chọc ghẹo trên người y, vạt áo mở rộng lộ ra khuôn ngực phập phồng, "Đừng nháo!"

Lâu Cảnh lộ ra một tia ý tứ hàm xúc không rõ mà cười xấu xa, mặc kệ hai tay của mình đang bị Tiêu Thừa Quân giữ chặt, hắn cúi người ngậm một viên tiểu đậu hồng nhạt, chậm rãi cắn mút.

"Ah…" Tiêu Thừa Quân nhịn không được mà kêu lên một tiếng.

Một chân An Thuận đã bước vào trong phòng, thoáng nghe thấy động tĩnh liền rụt trở về, nhanh chóng đóng sập cửa lại, rất tự nhiên mà đứng canh ở bên ngoài.

"Giờ thì không có ai nhìn thấy gì đâu." Lâu Cảnh cười cười hướng về phía trước giật giật thân mình, cùng Mân vương điện hạ cho nhau cọ xát, "Bây giờ thần có thể lĩnh thưởng phải không?"

Tiêu Thừa Quân giận dữ trừng mắt nhìn hắn, nhưng đôi mắt đen kia, bởi vì trước đó đã bị Lâu Cảnh chọc ghẹo mà nhiễm màu tình dục, cho nên động tác trừng này thật giống như nửa tức nửa giận, khiến bụng dưới của Lâu Cảnh căng thẳng, lập tức đem hai tay của Mân vương điện hạ áp lên đỉnh đầu.

Lúc tiến vào vẫn khó tránh khỏi là sẽ đau đớn, Tiêu Thừa Quân sợ An Thuận ngoài cửa nghe được nên cắn môi dưới, cố gắng không để thanh âm thoát ra. Động tác này nhanh chóng bị Lâu Cảnh ngăn lại, hắn ngậm lấy cánh môi y, đem tiếng rên kia nuốt vào, sau đó mềm nhẹ mà hôn lên mắt y. Đợi Tiêu Thừa Quân có thể thích ứng, hắn mới đỡ lấy đầu vai của Mân vương điện hạ, phóng tâm mà động.

An Thuận đứng ở ngoài cửa, ngăn Nhạc Nhàn đến đưa điểm tâm, đồng thời lôi kéo hắn canh giữ trước cửa.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!