Chương 19: Náo nhiệt

"Thiên phát sát cơ, di tinh dịch tú. Địa phát sát cơ, long xà khởi lục."(1) Tiêu Thừa Cẩm vươn bàn tay tái nhợt từ trong chăn ra, nắm lấy ống tay áo của Thái tử, "Bên trong triều đình là cảnh tượng "Long xà khởi lục", huynh trưởng nhìn đến sát khí hay không?"

Tiêu Thừa Quân trầm mặc một lát, thở dài nói: "Khắp nơi đều có sát khí, phụ hoàng nghi ngờ ta rất nặng, việc cấp bách chính là giảm bớt sự nghi kỵ của phụ hoàng."

"Trừ phi ngươi ngớ ngẩn, ngây ngốc…" Tiêu Thừa Cẩm thở dài nói, tựa vào gối mềm trên nhuyễn tháp, chậm rãi nhắm mắt lại.

Tiêu Thừa Quân đem tay đệ đệ bỏ vào trong chăn, im lặng không lên tiếng.

Lâu Cảnh nhìn hai huynh đệ, không hiểu sao lại có chút xót xa trong lòng, nếu thân thể của Nhị hoàng tử khoẻ mạnh, với Thái tử mà nói, chính là một trợ lực cực lớn.

Bỗng nhiên, tiếng khóc nỉ non của trẻ sơ sinh đánh vỡ sự trầm mặc trong thủy tạ, Tiêu Thừa Cẩm mở mắt ra, nhìn về phía vương phi đang ôm một hài tử tiến đến.

Tiểu nha hoàn nhận được lệnh của vương gia liền chạy đi bẩm báo với Trương thị. Trương thị đã tự mình bế hài tử lại đây.

"Hài tử vừa mới tỉnh lại và uống sữa xong." Tĩnh vương phi dịu dàng cười, ôm đứa bé tiến đến trước mặt Tiêu Thừa Quân và Lâu Cảnh.

Đứa nhỏ đã được ba tháng tuổi, làn da sẫm màu lúc mới sinh đã nhạt đi, trắng trắng hồng hồng nhìn rất đáng yêu, chỉ là bị mẫu thân mạnh mẽ mang ra, bé có chút không vừa lòng, cái miệng nhỏ nhắn liền gào khóc không ngừng.

Lâu Cảnh tò mò bước lại gần xem thằng bé, vươn một ngón tay chạm vào khuôn mặt mịn màng nhỏ nhắn kia.

"Oa oa cô oa…. Oa… Oa…" Đứa bé bị ngón tay đụng tới, mở to hai mắt nhìn, vươn bàn tay nhỏ xíu nắm lấy đầu ngón tay của Lâu Cảnh, tiếng khóc cũng dần dần ngưng, đôi mắt đen láy ướt sũng nước nhìn hắn.

"Đây là Thụy nhi thích tẩu tẩu đấy!" Trương thị nhẹ giọng cười nói.

Lâu Cảnh cũng nhịn không được mà cười rộ lên, gỡ ngọc bội khắc hình con dơi từ bên hông xuống, "Vừa rồi tới đây vội vàng, không kịp chuẩn bị lễ vật, liền tặng cái này cho Thụy nhi đi."

Trương thị tiếp nhận miếng ngọc màu mỡ dê có khắc mấy chữ "Phúc tòng thiên giáng", ôm hài tử thoáng cúi người cảm ơn.

Bởi vì mẫu thân hơi cúi người xuống, bé bị mang lùi lại một chút, nhưng bàn tay vẫn gắt gao nắm chặt ngón tay của Lâu Cảnh không buông. Lâu Cảnh cảm thấy thú vị, lại sợ thương tổn đến bé, đành phải duỗi tay ra cho bé nắm.

"Sắc trời không còn sớm nữa, chúng ta cần phải đi." Tiêu Thừa Quân đứng dậy, nhìn sắc mặt tái nhợt của đệ đệ, thấp giọng nói, "Ngày khác sẽ trở lại thăm ngươi."

Tiêu Thừa Cẩm nhẹ nhàng gật gật đầu, "Nếu huynh muốn thoát khỏi hiểm cảnh, hãy làm cho hắn cảm thấy thật áy náy… Khụ khụ…" Nói còn chưa xong, Tiêu Thừa Cẩm lại bắt đầu ho, bàn tay tái nhợt đặt trước ngực, chỉ thoáng dùng sức liền có thể nhìn thấy màu xanh của gân mạch nổi lên.

Lâu Cảnh nghe vậy, không khỏi nhìn về phía hai huynh đệ kia, hơi hơi nheo mắt lại.

"Ngươi phải nghỉ ngơi thật tốt nhé." Tiêu Thừa Quân không muốn nói chuyện nhiều, đứng dậy nhìn hài tử trong ngực Trương thị, sau đó nhấc chân bước lên cầu đá ra ngoài.

Lâu Cảnh đành phải rút ngón tay ra, chắp tay hướng Tĩnh vương và vương phi, "Cáo từ trước." Sau đó Lâu Cảnh liền bước nhanh đuổi theo Thái tử điện hạ, cùng y rời khỏi Trường Xuân các.

Hạ nhân đã sớm mang con nhạn kia đến tay thị vệ đứng ngoài rừng trúc, quản gia đưa hai người đến cửa lớn liền dừng chân lại, cúi đầu hành lễ, không hề đưa tiễn.

Tiêu Thừa Quân chậm rãi bước đi trong rừng trúc, đột nhiên dừng lại, bàn tay run rẩy chống lên một thân cây, nhắm mắt lại hít sâu một hơi. Một đôi tay ấm áp từ phía sau đỡ lấy hai vai y, không quay đầu lại cũng biết là ai, Tiêu Thừa Quân nhìn rừng trúc xanh um phía trước, thanh âm còn trầm thấp hơn dĩ vãng rất nhiều, "Từ nhỏ Thừa Cẩm đã rất thông minh, ba tuổi biết chữ, năm tuổi có thể làm thơ rất hay, sách, tranh vẽ, người, tất cả mọi thứ chỉ cần xem qua là nhớ,…"

Lâu Cảnh nghe thấy âm thanh chứa đầy bi thương lại cố gắng áp chế của Thái tử điện hạ, đau lòng vô cùng, liền dùng sức gỡ bàn tay đang nắm thân trúc của Tiêu Thừa Quân ra, xoay người y lại, ôm vào trong ngực, "Vương gia, là bị bệnh gì vậy?"

"Hắn bị sinh non, phụ hậu đã phải nghĩ đủ mọi biện pháp để chăm sóc hắn. Thật vất vả mới nuôi hắn khỏe mạnh lớn lên, lại không ngờ năm hắn sáu tuổi thì bị trúng độc. Mặc dù người đã cứu lại đây, nhưng từ đó đến nay hắn vẫn bệnh liên miên, chịu không nổi một chút phong hàn…" Tiêu Thừa Quân tựa đầu vào vai Lâu Cảnh, có lẽ câu chuyện cũ ngày xưa đã gây cho y rất nhiều đau đớn, thế nên dù bây giờ đang là ban ngày, y cũng không hề phản ứng lại hành động thân mật này của hắn như bình thường, "Điểm tâm kia là đưa tới cho ta, ta lại để Thừa Cẩm ăn trước…"

Lâu Cảnh trố mắt một lát, chậm rãi xiết chặt vòng tay, ôm người trong lòng chặt hơn, "Thừa Quân, không phải lỗi của ngươi, kẻ hạ độc kia mới có tội."

Trở lại hành cung, Lâu Cảnh nhờ người trong điện Cam Tuyền bắc giúp một cái bếp, nhận chim nhạn đã được làm sạch, tự mình tẩm gia vị, chú tâm nướng nhạn.

Trù tử trong hành cung đứng gọn một bên, đợi Thái tử phi nướng xong liền tiếp nhận đặt lên đĩa, trang trí thêm đẹp mắt.

Lâu Cảnh bưng chén đĩa, vẫy lui mọi người, lôi kéo Thái tử đến cây phong cổ thụ, ngồi bệt xuống đất, "Ăn món thôn quê thì phải ngồi bệt xuống đất thế này mới đúng kiểu của nó."

Tiêu Thừa Quân nhìn Thái tử phi nhà mình đem chén đĩa đặt xuống, lại không biết sờ chỗ nào ra một vò rượu, nhịn không được mà lộ ra một chút ý cười.

"Điện hạ, mau nếm thử, lát nữa nguội mất thì ăn không ngon." Lâu Cảnh chỉ chỉ thịt trong chén đĩa, nguyên bản chiếu theo ý tứ của hắn là trực tiếp xé nhạn ra ăn, nhưng suy xét đến việc có lẽ Thái tử sẽ không chịu được cái kiểu ăn thô tục đó, lúc này mới từ bỏ.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!