24
Khi vừa trở thành quỷ giới, chị Vân Đàm rối tung cả lên, tự lo cho mình còn khó.
Sau mới dần thích ứng, chị lại nghĩ đến lũ trẻ ở số 33, nên bắt đầu âm thầm điều tra.
Không chỉ khôi phục lại đại khái mạch truyện của tộc Ngột Mạc, chị còn phát hiện ra một chuyện đáng sợ hơn.
Một ngày, chị thấy trên con phố cổ gần ngõ Thời Sa – tên là "Phúc Thọ Lý", có một đứa trẻ ánh mắt trống rỗng.
Dáng vẻ y hệt lũ trẻ ở sân số 33.
Chị lập tức nhận ra, sức mạnh nguyền rủa ở số 33 có lẽ đang lặng lẽ lan rộng.
Thế là suốt hai năm qua, chị cưỡng ép dựng lên một bức tường vô hình trước cổng sân số 33, ngăn chặn sự giao lưu năng lượng trong ngoài.
Và mỗi tháng đều phải ra đó củng cố lại một lần.
"Chị điên rồi sao?"
Tôi hít mạnh một hơi lạnh.
"Người làm quỷ giới đều là thân xác phàm tục, đâu có tu đạo pháp, chị làm vậy chẳng khác nào đang đốt dần dương thọ của mình!"
Thì ra là thế!
Thì ra tầng từ trường lạ mà Đái Ngọc Thiêm từng cảm nhận, lại do vậy mà có!
Chị Vân Đàm mỉm cười yếu ớt:
"Cũng chẳng có gì to tát."
"Làm quỷ giới, em cũng biết mà, mệnh chúng ta vốn chẳng còn do mình định đoạt."
"Nếu trước khi chết, chị còn có thể che chở thêm cho vài đứa trẻ, cũng coi như một cái chết tốt đẹp rồi."
Tôi nắm lấy cổ tay chị ấy thăm dò, nước mắt chực rơi.
"Chị…"
Chị khẽ vỗ cánh tay tôi:
"Đừng buồn, Tiểu Tục. Em cũng thấy rồi đấy, dương khí trong người chị đã gần như cạn sạch, có muốn làm gì cũng bất lực. Cho nên, chị muốn nhờ em ba việc."
Đến nước này, tôi chẳng thể vãn hồi, chỉ có thể cắn răng kìm lệ:
"Chị cứ nói, bất cứ việc gì, em nhất định làm."
Chị vẫn cười, nhưng nụ cười khiến lòng tôi nhói đau:
"Việc thứ nhất, nhiều năm nay, chị luôn âm thầm ngăn không cho ai thuê nhà ở ngõ Thời Sa."
"Bởi vậy, trong sân số 33 người ngày càng ít.
Có những ông bà mất đi, để lại một đứa bé nằm đó, chị bèn lấy cớ giúp đưa nó đến viện phúc lợi, thật ra đều lén giấu chúng đi."
Chị cười khổ:
"Giờ chị có hẳn một "kho báu" lớn."
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!