"Với cả đám bên ngoài cũng đâu phải ma quỷ?"
Tôi gật đầu:
"Đúng, chúng không phải quỷ."
"Vậy nên, chúng ta mới là bên thuộc về "âm"."
"Hả?"
- Sơn Dương mơ hồ chưa hiểu.
Tôi cúi xuống, khẽ chạm vào chiếc vòng cổ làm bằng mẩu xương nhỏ.
"Cảm ơn nhé! Một lần nữa lại cứu mạng tôi!"
Chuỗi hạt bằng xương này vốn không phải trang sức bình thường.
Nó là một khúc "tà cốt" vừa có thể trừ tà, lại vừa có thể dẫn tà.
Đôi mắt âm dương của tôi cũng là do nó ban cho.
Bởi vậy, tôi mới đánh cược, đem phía chúng tôi phân về "âm giới", nhờ đó tách biệt khỏi lũ trẻ biến dị ngoài kia vốn thuộc "dương giới".
15
Vừa hơi thả lỏng, một ý nghĩ đáng sợ chợt lóe lên trong đầu tôi.
Lúc trước bà Trần trong túp lều hóa ra chỉ là NPC, vậy thì Sơn Dương trước mặt tôi đây…
Tôi bất ngờ hỏi:
"Cậu là người thật sao?"
Sơn Dương khựng lại:
"Hai anh em mình vừa thoát chết, cậu còn chửi tôi làm gì nữa?"
"Cậu thật sự là Vương Thiện Dương?"
"Hả!?"
"Thế thì trả lời tôi mấy câu hỏi! Canh thanh hay cay tê?"
Chưa hiểu chuyện gì, nhưng cậu ta vẫn theo bản năng đáp:
"Cay tê!"
"Mèo Mỹ lông ngắn hay mèo Maine?"
"Mèo Maine!"
"Năm lớp 8, cậu dắt đàn ngỗng ra đồng, cuối cùng ngỗng không xuống sông mà chính cậu ngã xuống. Lúc ấy cậu vẫy cái gì làm cờ cầu cứu?"
Mặt Sơn Dương đỏ bừng:
"Nhắc cái đó làm gì chứ!"
Tôi bĩu môi:
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!