Chương 5: (Vô Đề)

"Khách quan, áo của ngài còn chưa lấy."

Tôi quay đầu mỉm cười:

"Cứ để lại cho nhóc. Ngồi mãi chỗ gió lộng, cẩn thận kẻo cảm lạnh."

Nói rồi, tôi không dừng lại nữa, sải bước về phía căn lều tranh thấp bé ở đối diện.

Rõ ràng, đó chính là cửa ải kế tiếp.

12

Cửa lều tranh khép hờ.

Một mùi thơm nồng nàn của thức ăn tỏa ra từ khe cửa.

Cơn đói cồn cào bất chợt dấy lên, thôi thúc tôi bước nhanh hơn.

Tôi gõ cửa, không thấy ai đáp, liền đẩy vào.

Bên trong chỉ là một gian nhỏ.

Một bà lão gầy gò ngồi quay lưng ở bên bếp.

Trong nồi sắt, canh thịt đang sôi sùng sục.

Cái bóng lưng ấy, tôi nhận ra.

Cả cái nồi ấy, tôi cũng nhận ra.

"Bà Trần, nồi canh của bà vẫn chưa xong sao?"

Tôi cất tiếng hỏi.

Bà lão chậm rãi khuấy thìa gỗ:

"Canh… sắp xong rồi…"

"Cậu bé… đói phải không? Ngồi xuống chờ chút… lửa chưa đủ đâu…"

Bà ấy là người đầu tiên tôi gặp trong ảo cảnh này không phải trẻ con.

Nhưng bà ấy thật sự là người, hay cũng chỉ là NPC? Tôi không dám chắc.

Cái đói hành hạ làm đầu óc tôi gần như đơ cứng.

Ngồi xuống, tôi cố dụi mắt giữ tỉnh táo, rồi quan sát kỹ.

Căn nhà đơn sơ, bếp đá xếp tạm bợ.

Trong nồi, nước canh sôi ùng ục, hương thơm quyến rũ lan tỏa.

Nước bọt trong miệng tôi trào ra không kiểm soát.

Thời gian từng khắc trôi qua, canh vẫn sôi không ngừng, mùi hương ngày càng nồng đậm.

Tôi cảm thấy lý trí của mình sắp bị hương vị ấy gặm nhấm hết sạch.

Tôi nắm chặt tay, móng tay cắm sâu vào lòng bàn tay, mong lấy cơn đau để giữ tỉnh táo.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!