Chương 2: (Vô Đề)

Tôi lập tức lao đến giữ chặt lấy cậu ấy.

"Đái Ngư, đây là con nhà người ta, sao tùy tiện bế được chứ!"

Nói rồi, tôi nhanh tay bế đứa bé trả lại vào xe.

Đến lúc này, một bà cụ mới sực tỉnh, hét lên:

"Cháu tôi! Cậu làm gì thế!"

Tôi vội vàng trao lại đứa bé cho bà ấy, không ngừng xin lỗi.

"Thật xin lỗi, bà ạ, bạn cháu nó…"

Cả sân lập tức náo loạn.

Đái Ngọc Thiêm lúc này mới như bừng tỉnh khỏi giấc mơ, trong mắt toàn là vẻ mơ hồ.

Cậu ấy lúng túng cúi người chào:

"Xin lỗi…Đã mạo phạm rồi!"

Nói xong, liền quay người chạy thẳng ra ngoài.

3

Tôi tìm thấy Đái Ngọc Thiêm bên bờ một con sông nhỏ cách đó không xa.

Cậu ấy ngồi co ro dưới gốc cây lớn, hai tay ôm chặt lấy đầu gối.

Tôi quan sát kỹ xung quanh, quả thật chẳng có gì bất thường.

Không hề có dấu hiệu bị thứ gì nhập thân.

Nhớ lại phản ứng của cậu ấy suốt dọc đường, cộng thêm việc chị Vân Đàm nhất định bắt tôi ghép cặp cùng cậu ấy, trong lòng tôi dần có chút suy đoán.

"Cậu… ổn chứ?"

- Tôi khẽ hỏi.

Đái Ngọc Thiêm ngẩng đầu, trong mắt đầy tia máu:

"Xin lỗi… vừa rồi họ có… chửi cậu không?"

"Tôi thì không, chỉ hơi bị dọa thôi."

"Nhưng mà rốt cuộc lúc nãy cậu bị sao thế?"

Giọng cậu ấy khàn khàn, đứt đoạn:

"Tôi có bệnh."

"Bệnh gì?"

"Bệnh… trộm trẻ con."

"Hả…?"

Cậu ấy thở dài nặng nề:

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!