Tôi kéo một đứa nhỏ đi ngang qua hỏi:
"Xin hỏi, đây có phải là nhà của Lưu Thượng Khang không?"
"Đúng rồi!"
"Nhưng chẳng phải ba ngày sau công tử nhà các người mới cưới sao?"
Thằng bé cười:
"Công tử nhầm rồi chứ? Xưa nay vốn là hôm nay mà! Chúng tôi đếm từng ngày đợi mãi rồi đó!"
Tôi thấy khó hiểu, thử lùi lại vài bước.
Quả nhiên, bức tường kết giới vô hình lại hiện ra.
"Đi thôi, đi dự hôn lễ!" – Tôi nói với chị Vân Đàm.
"Cái ảo cảnh này cũng thông minh ghê, còn có cả chế độ tua nhanh nữa."
27
Trước cổng Lưu Phủ, một cậu bé bụng tròn căng đứng trên bục cao đặc chế, nghênh đón khách khứa.
"Ai da da! Trương chưởng quỹ! Khách quý khách quý! Mời vào mời vào!
"Lý huynh! Ngài cũng tới! Mau mời mau mời!"
Khách đến đều khom người hành lễ, gọi cậu bé là: "Lưu lão gia".
Tôi nhịn cười quay sang chị Vân Đàm:
"Cha chú rể kìa!"
Sắc mặt chị khó tả nổi.
Sau đó, tôi phủi áo, hắng giọng, bước lên một bước, chắp tay cúi chào Lưu viên ngoại nhỏ bé trên bục:
"Lưu lão gia, chúc mừng chúc mừng! Lệnh lang hôm nay đại hôn, thật là hỷ sự của cả phủ. Tại hạ kính chúc Lưu gia nhờ mối lương duyên này mà tài nguyên càng thêm hưng thịnh, phúc trạch lâu bền, con cháu đời đời phát đạt!"
Lưu viên ngoại cười toe toét, giọng trẻ con non nớt:
"Vị tiểu công tử này tuổi còn nhỏ mà nói năng rất hay.
"Người đâu, ban thưởng!"
Tôi: "…"
Chị Vân Đàm thì "phì" một tiếng cười bật ra.
Vào phủ, chỉ thấy sân viện sâu hun hút, hành lang quanh co, nơi nơi treo vải đỏ.
Sân trước bày trăm bàn tiệc, hương vị sơn hào hải vị lan tỏa.
Chỗ ngồi của khách quý thì đặt trong nội đường, đó mới là nơi cử hành lễ chính.
Phải nói Lưu viên ngoại cũng hào phóng thật, chẳng những cho cả dân thành đến ăn uống miễn phí, mà còn tự bưng ly rượu nhỏ đi khắp bàn chúc mừng, không hề có dáng vẻ của phú thương ngạo mạn.
Ba tuần rượu qua đi, ông ta vừa định quay lại nội đường, thì từ viện bên bỗng vang lên một tiếng hét the thé lạc điệu:
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!