Tôi và bạn tôi vô tình bước nhầm vào một cái sân kỳ lạ.
Trong sân có rất nhiều đứa trẻ sơ sinh, dường chúng như vĩnh viễn không lớn lên.
Điều hoang đường hơn là, bạn tôi vừa tới liền giật lấy một đứa bé.
Làm tôi sững sờ đến ngây người.
1
Khi thấy Đái Ngọc Thiêm bế đứa bé lên rồi quay người bỏ đi, tôi ngẩn người ra.
Mất mấy giây mới kịp phản ứng, vội vàng đuổi theo.
Chuyện là thế này.
Trường tôi tổ chức một hoạt động mang tên "Khảo sát tình trạng sinh tồn của cư dân đô thị".
Chị Vân Đàm nghe nói đến hoạt động này thì dặn tôi nhất định phải cùng nhóm với Đái Ngọc Thiêm.
Tôi hỏi lý do, chị ấy cứ ấp a ấp úng, chỉ nói là cầu xin tôi.
Đái Ngọc Thiêm là bạn cùng phòng ký túc xá của tôi hồi đại học.
Còn chị Vân Đàm là người dẫn dắt tôi vào con đường quỷ giới, cũng chính là dì ruột của Đái Ngọc Thiêm.
Đã dùng đến chữ "cầu", tôi tất nhiên chẳng nỡ từ chối.
Địa điểm khảo sát lần này là một con phố cổ tên là Phúc Thọ Lý.
Trong phố chẳng có bao nhiêu người, chỉ có một con chó vàng lười biếng nằm vắt mình dưới chân tường, lim dim giả ngủ.
Từ xa vang lại tiếng rao của một gã hàng rong gánh quang gánh:
"Mài kéo đây! Rèn dao đây!"
Con chó khẽ vẫy đuôi rồi tiếp tục ngủ.
Tuy nhiên, không biết đã làm kinh động nhà ai, mà tiếng một đứa bé khóc òa lên.
Tôi đang tính tìm một hộ dân để khảo sát thì thấy Đái Ngọc Thiêm bỗng quay phắt người, sải bước bỏ đi.
"Tự dưng cậu đi đâu đấy?"
- Tôi ngạc nhiên hỏi.
Cậu ấy càng lúc càng bước nhanh.
"Không khảo sát ở đây nữa, đổi sang con phố khác."
Thấy sắc mặt cậu ấy có vẻ kỳ lạ, tôi cũng không hỏi thêm, chỉ im lặng đi theo.
Ra khỏi Phúc Thọ Lý, đi chưa được mấy bước, chúng tôi lại thấy một ngõ nhỏ rẽ vào, tên là ngõ Thời Sa.
Ngõ hẹp và sâu hun hút.
Nhìn dọc theo, hai bên toàn là tường, chỉ tận cuối ngõ mới lác đác vài tòa nhà thấp tầng.
"Hay là… khảo sát ở đây đi."
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!