Chương 7: (Vô Đề)

"Được, mày giỏi lắm." Uông Tú Mỹ tức đến đỏ mặt, nhưng lại không dám làm gì Vân Bắc. Cuối cùng bà ta đi thẳng về phòng, cơm cũng chẳng thèm nấu.

Vân Kiến Quốc thấy vợ giận quá mất khôn, cũng có chút không vui, nói thẳng với Vân Bắc: "Nhìn bác gái mày tức giận kìa, tối nay mày nấu cơm đi."

"Giờ này còn bảo cháu nấu cơm, bác yên tâm à?" Vân Bắc cười híp mắt hỏi lại một câu.

Câu nói này khiến Vân Kiến Quốc không nhịn được rùng mình một cái, lập tức nói: "Thôi, để tao tự làm vậy."

Vân Kiến Quốc tuy có chút gia trưởng, nhưng nấu mì thì vẫn biết, chỉ là làm không ngon.

Hôm nay tức cả ngày, ông ta cũng chẳng có tâm trạng nấu cơm. Chủ yếu là không biết nấu, cũng nuốt không trôi, chi bằng ăn chút mì cho xong chuyện.

Rất nhanh, Vân Kiến Quốc đã nấu xong mì, rồi bưng hai bát vào phòng ăn cùng Uông Tú Mỹ. Vân Bắc chẳng quan tâm nhiều, trực tiếp múc một bát lớn, bưng ra phòng khách.

Vân Tuyết vừa tan làm đã về phòng, lúc này đang đợi người gọi ăn cơm.

Nhưng cô ta đợi mãi, đợi đến khi bụng đói meo, vẫn chẳng ai gọi mình ăn cơm, đành phải mở cửa phòng đi ra.

Khi cô ta nhìn thấy Vân Bắc đang ngồi ăn mì, cơn giận bùng lên ngay lập tức, lao thẳng đến trước mặt Vân Bắc, giơ tay định hất bát của cô, lớn tiếng nói: "Được lắm Vân Bắc, mày ăn mì một mình mà không gọi tao. Đã tao không được ăn, thì mày cũng đừng hòng ăn."

Vân Bắc đâu phải nguyên chủ, cũng chẳng chiều cô ta. Thấy đối phương muốn hất bát mì của mình, cô nhanh tay lẹ mắt bưng bát lên, đồng thời tung một cước đá thẳng vào người cô ta.

"Rầm" một tiếng, Vân Tuyết bị cô đá ngã lăn ra đất.

Cơn đau ập đến, Vân Tuyết hét lên á một tiếng. Hai vợ chồng đang ở trong phòng vừa ăn mì vừa bàn bạc cách đối phó Vân Bắc nghe thấy tiếng con gái hét thảm thiết, vội vàng chạy ra, liền thấy con gái vẻ mặt đau đớn ngồi dưới đất.

"Có chuyện gì thế?" Uông Tú Mỹ vừa hỏi, vừa lao về phía con gái.

Thấy mẹ, Vân Tuyết òa khóc nức nở, chỉ vào Vân Bắc nói: "Mẹ, Vân Bắc không cho con ăn mì, còn đá con."

Nhìn Vân Tuyết vừa ăn cướp vừa la làng, Vân Bắc không khỏi cười lạnh, nói: "Chị không có tay chân à? Muốn ăn không biết tự vào bếp mà múc? Lại còn định hất bát mì của tôi, đá chị là còn nhẹ đấy."

"Mày, mày?" Vân Tuyết tức điên, quay đầu hét với Uông Tú Mỹ: "Mẹ, mẹ đánh nó giúp con!"

"Tuyết Nhi, con đứng dậy trước đã, được không?" Uông Tú Mỹ cũng muốn đánh người lắm chứ, nhưng Vân Bắc bây giờ nhìn không dễ chọc, chỉ đành dỗ dành con gái trước.

"Mẹ không báo thù cho con, con không đứng dậy." Vân Tuyết giở thói ăn vạ, ép Uông Tú Mỹ ra tay.

Hai ngày nay, cô ta cảm thấy thái độ của cha mẹ đối với Vân Bắc có sự thay đổi. Cô ta sợ, sợ mình không còn là bảo bối trong lòng bàn tay họ nữa.

Từ nhỏ, cha mẹ đã thiên vị cô ta hơn, nuôi dưỡng thành tính cách nói một không hai, ngay cả anh trai cũng phải nhường nhịn cô ta, huống chi là Vân Bắc.

Trước đây, Vân Bắc chính là nơi trút giận của cô ta, muốn đánh muốn mắng tùy tâm trạng, cha mẹ cũng chưa bao giờ nói gì, thậm chí còn bắt Vân Bắc nhường nhịn cô ta.

Nhưng bây giờ, cô ta bị Vân Bắc đánh, mẹ lại không đứng ra bênh vực ngay lập tức, điều này khiến trong lòng cô ta rất khó chịu, mới làm loạn lên như vậy.

Cô ta sợ sự thay đổi này, sợ mẹ không còn thiên vị mình nữa.

Uông Tú Mỹ nhìn con gái, lại nhìn Vân Bắc vẫn đang cắm cúi ăn mì, cuối cùng vẫn đi tới, nói với cô: "Vân Bắc, mau xin lỗi chị con đi."

"Con không cần nó xin lỗi, con muốn mẹ đánh lại nó giúp con." Vân Tuyết gào lên. Cô ta thèm vào lời xin lỗi của Vân Bắc.

"Bác gái, bác cũng nghe thấy rồi đấy, chị ấy không cần cháu xin lỗi đâu, vậy thì thôi nhé." Vân Bắc nói xong, trực tiếp cầm bát đi vào bếp.

Còn việc Vân Tuyết có muốn ngồi mãi dưới đất hay không, có ăn cơm hay không, chẳng liên quan gì đến cô.

Uông Tú Mỹ dỗ dành nửa ngày mới dỗ được con gái nín. Sau đó lại vào bếp luộc cho cô ta hai quả trứng gà, lúc này mới yên chuyện.

Đợi đến khi Vân Tuyết ăn xong cơm trở về phòng, Vân Bắc đã lên giường nhắm mắt ngủ rồi.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!