Chương 2: (Vô Đề)

Tiếng bước chân cắt ngang dòng suy nghĩ của Vân Bắc, Vân Kiến Quốc đen mặt bước ra từ bếp, trên tay cầm một thứ đen sì không biết đã để mấy ngày, nói với Vân Bắc: "Trong bếp hết đồ ăn rồi, cháu ăn tạm cái này đi."

Vân Bắc chỉ nhàn nhạt liếc Vân Kiến Quốc một cái, nói: "Bác cả, cháu nhớ trong bếp còn trứng gà mà, cháu đang bệnh lại bị đói mấy bữa, sao nuốt nổi thứ này?"

"Vân Bắc, sao cháu còn kén cá chọn canh thế? Điều kiện trong nhà cháu cũng biết rồi, mấy quả trứng đó là để bồi bổ cho chị họ cháu. Từ nhỏ sức khỏe nó đã không tốt, giờ đi làm vất vả như vậy, không bồi bổ cho tốt sao được."

"Hóa ra đi làm vất vả thế à. Hay là thế này, bác bảo chị ấy trả lại công việc, cháu không sợ vất vả, cũng không cần ăn trứng gà bồi bổ, bác thấy thế nào?"

"Mày?" Sắc mặt Vân Kiến Quốc lại khó coi, không ngờ con nhóc chết tiệt này ốm một trận xong mồm mép lại lanh lợi hẳn lên.

"Bác cả, nếu bác không muốn cho cháu ăn cơm, vậy bây giờ cháu ra ngoài xin ăn. Đến lúc người ta hỏi, bác đừng trách cháu nói thật đấy nhé."

Nói rồi, Vân Bắc làm bộ muốn đi ra ngoài, khiến mặt Vân Kiến Quốc đen thêm vài phần. Ông ta lạnh lùng nhìn Vân Bắc, nói: "Vân Bắc, cháu cứ nhất quyết phải làm cho khó coi thế à?"

"Bác cả, cháu đâu có làm loạn. Cháu thực sự đói không chịu nổi, bác không cho cháu ăn, chẳng lẽ không cho phép cháu đi xin ăn sao?"

Một câu nói chặn họng khiến Vân Kiến Quốc không thốt nên lời. Cuối cùng, vì cái sĩ diện của mình, ông ta đành phải vào bếp lần nữa, rồi lấy ra một cái bánh bao bột mì trắng.

"Cầm lấy, mày đúng là đồ đòi nợ, tao đúng là mắc nợ mày." Vân Kiến Quốc nói xong, ném cái bánh bao vào người Vân Bắc, rồi hậm hực trở về phòng mình, mắt không thấy tâm không phiền.

Vừa nghĩ đến cái bánh bao ngon lành như thế lại cho Vân Bắc ăn, lòng ông ta đau như cắt. Đó là cái ông ta đặc biệt lấy từ nhà ăn về lúc trưa, định để dành tối ăn. Giờ bị Vân Bắc ăn mất một cái, chỉ còn lại ba cái, không đủ cho cả nhà ăn nữa.

Vân Bắc chẳng thèm quan tâm thái độ của Vân Kiến Quốc, bắt lấy cái bánh bao ăn ngấu nghiến. Lúc này cô đói đến mức có thể ăn hết cả một con trâu, cứ lấp đầy cái bụng trước đã rồi tính sau.

Vân Bắc mấy miếng đã xử lý xong cái bánh bao, lúc này mới cảm thấy bụng dễ chịu hơn chút, sức lực cũng hồi phục được vài phần.

Sau đó, cô lại vào bếp định rót cho mình cốc nước uống cho trôi. Dù sao thì ăn bánh bao không cũng hơi nghẹn.

Vào bếp, cô mới phát hiện tủ đã bị khóa. Rõ ràng là đang phòng cô.

Nhìn cái khóa đó, Vân Bắc cười khẩy, cô đâu phải nguyên chủ. Lúc này bụng vẫn còn đói, trong tủ này chắc chắn có đồ ăn.

Vì vậy, cô trực tiếp tìm một chiếc đũa vót nhọn, sau đó chọc ngoáy vào ổ khóa một lúc, khóa liền mở ra.

Kiếp trước cô là đặc công vương bài, đừng nói là cái khóa cỏn con này, mở khóa mật mã cũng chẳng thành vấn đề.

Thế là, đợi đến khi Vân Kiến Quốc ở trong phòng không chịu nổi đi ra, liền ngửi thấy mùi thơm bay ra từ bếp.

Bước vào xem, mới phát hiện Vân Bắc đã mở tủ ra, số trứng gà giấu bên trong đã bị cô xử lý gần hết.

"Vân Bắc, mày đang làm cái gì thế?" Vân Kiến Quốc tức giận gầm lên, dáng vẻ như muốn đánh người.

Vân Bắc đã ăn gần xong, bụng no rồi, sức lực tự nhiên cũng trở lại. Cô chẳng hề sợ đối phương, trực tiếp đáp trả: "Chiên trứng gà chứ làm gì, bác không nhìn ra à?"

"Ai cho phép mày ăn trứng gà?"

"Cháu muốn ăn thì ăn, còn cần ai cho phép sao?" Vân Bắc lườm Vân Kiến Quốc một cái, nói: "Bác ra ngoài trước đi, muốn cãi nhau hay muốn đánh nhau thì đợi cháu ăn xong đã rồi nói."

"Con nhóc chết tiệt, mày phản thiên rồi, xem tao có dạy dỗ mày một trận ra trò không." Vân Kiến Quốc không lùi mà còn tiến tới, giơ tay định đánh Vân Bắc.

Nhưng ông ta còn chưa chạm được vào người Vân Bắc thì tay đã rụt lại, chỉ thấy trên tay Vân Bắc xuất hiện một con dao phay, đang chĩa thẳng vào ông ta.

"Bác cả, bác dám động vào một sợi lông tơ của cháu, thì đừng trách cháu cho bác thấy máu."

"Mày dám!" Vân Kiến Quốc vừa tức giận vừa sợ hãi.

"Bác có thể thử xem cháu có dám hay không. Bệnh một trận này, cháu coi như đã thông suốt rồi, đối với các người thì không thể quá thuận theo. Nếu không, sớm muộn gì cũng có ngày bị các người ăn đến xương cũng chẳng còn. Bây giờ là muốn công việc của cháu, qua thời gian nữa chắc là muốn cái mạng của cháu luôn quá."

Vân Bắc vừa nói vừa thuận tay múa may con dao vài cái, dọa Vân Kiến Quốc sợ chết khiếp.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!