"Tôi làm sao mà biết được, tôi có phải giun trong bụng nó đâu." Vân Kiến Quốc đang buồn ngủ, bực bội đáp lại một câu.
Dù sao theo ông ta thấy, số tiền này chắc chắn được giấu ở một góc nào đó trong nhà. Chỉ cần từ từ tìm, kiểu gì cũng tìm thấy, cần gì phải vội vàng lúc này.
Nhưng Uông Tú Mỹ lại không nghĩ giống ông ta, chỉ cần tiền một ngày chưa vào tay bà ta, thì bà ta một ngày không yên tâm. Hơn nữa, bà ta còn có một dự cảm không lành, cứ cảm thấy sẽ có chuyện gì đó không hay xảy ra.
Cho nên, bà ta mới khao khát muốn tìm thấy số tiền đó.
Lúc này hai vợ chồng, hoàn toàn không biết Vân Bắc đã trở về.
Vân Bắc ở nhà Trần Quyên một đêm, sáng sớm hôm sau, mua đồ ăn sáng cho cả nhà Trần Quyên xong, bản thân cũng ăn đơn giản hai cái bánh bao, rồi đi thẳng về nhà.
Cổng sân nhà bị khóa trái, nhưng không làm khó được Vân Bắc.
Cô trực tiếp trèo tường vào sân.
Vì tiếng động khi tiếp đất rất nhẹ, bất kể là vợ chồng Vân Kiến Quốc, hay Vân Tuyết đều không nghe thấy. Vì vậy, khi Uông Tú Mỹ sáng dậy chuẩn bị nấu bữa sáng, nhìn thấy Vân Bắc đang ngồi trên ghế sofa phòng khách, trực tiếp bị dọa cho chết khiếp.
"Á!"
Tiếng hét chói tai xuyên thủng màng nhĩ, đánh thức Vân Kiến Quốc và Vân Tuyết đang ngủ ngon. Hai người mở cửa phòng đi ra, không vui nói: "Sao hét to thế, xảy ra chuyện gì vậy?"
Uông Tú Mỹ chỉ vào Vân Bắc trên ghế sofa, không nói nên lời.
Bà ta thực sự bị dọa sợ rồi, ai có thể ngờ Vân Bắc còn có thể quay lại, hơn nữa sáng sớm tinh mơ đã ngồi trong phòng khách chứ?
"Vân, Vân Bắc?" Vân Kiến Quốc nhìn rõ người trên ghế sofa, cũng giật mình kinh hãi, thăm dò gọi một câu.
"Không tệ, còn nhận ra cháu." Vân Bắc cười lên, ánh mắt nhàn nhạt nhìn cả nhà ba người Vân Kiến Quốc, nói: "Hai ngày nay cháu không ở nhà, các người có phải rất vui không?"
"Không, không có!" Vân Kiến Quốc xua tay, cơn buồn ngủ đã sớm bay biến. Lúc này, trong đầu ông ta chỉ có một câu hỏi, đó là sao Vân Bắc lại quay về được.
Không phải nói nó bị bọn buôn người bắt đi rồi sao? Không phải sắp bị bán vào trong núi sâu sao? Sao lại quay về nhanh thế này?
Nghĩ đến đây, ông ta quay đầu nhìn vợ một cái, dùng ánh mắt hỏi: Bà không phải nói đã tìm người rồi sao? Sao lại không đáng tin cậy thế?
Uông Tú Mỹ cũng vẻ mặt khó hiểu. Phải biết rằng, đó là bọn buôn người đấy, hơn nữa còn là bọn buôn người bà ta đã đưa tiền trước, sao có thể để Vân Bắc trốn thoát được, hơn nữa còn chạy về tận đây.
Vân Bắc thu hết biểu cảm của hai vợ chồng vào trong mắt, trong lòng càng thêm khẳng định chuyện mình bị bắt cóc, có liên quan đến hai người này.
Chỉ là trước mắt không có bằng chứng, cho nên không thể làm gì được bọn họ.
Nhưng mà, cô sẽ tìm được bằng chứng.
Vân Bắc nghĩ vậy, quyết định đích thân đi bắt những kẻ đã bắt cóc cô về quy án. Đặc biệt là, hai người phụ nữ kia, cô sẽ không tha cho một ai.
Chính vì bọn họ là phụ nữ, có một người còn là bà cụ, nên mới càng dễ làm giảm sự cảnh giác của người khác, càng dễ thành công.
Nghĩ vậy, Vân Bắc cũng không nói gì, mà trực tiếp đứng dậy, đi về phòng.
Về đến phòng, Vân Bắc cũng không nhàn rỗi, lấy một cái túi, định thu dọn quần áo trong tủ. Nào ngờ, mở tủ quần áo ra xem, quần áo bên trong đã bị lục tung lộn xộn.
Nhìn thấy cảnh này, sắc mặt cô rất khó coi, bước ra khỏi phòng nhìn cả nhà ba người Vân Kiến Quốc, lạnh lùng hỏi: "Các người ai giải thích cho tôi một chút, quần áo trong tủ của tôi là thế nào?"
Lời này vừa thốt ra, ba người đồng thời chột dạ. Bởi vì không chỉ Vân Tuyết lục tủ quần áo của Vân Bắc, Uông Tú Mỹ cũng lục qua. Thậm chí vì nghi ngờ Vân Bắc giấu tiền trong quần áo, còn đặc biệt lấy từng bộ quần áo ra giũ một cái.
Giũ xong, bà ta lại nhét quần áo trở lại.
Biết cô không về được, Uông Tú Mỹ cũng không sắp xếp lại, cứ thế vứt bừa bãi ở đó.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!