Chương 14: (Vô Đề)

Nghe thấy tiếng động, mấy người ở đầu xe cũng không để ý, còn trêu chọc: "Lão Tứ Lão Ngũ, các cậu ngồi lâu quá, đến xuống xe cũng không xong à?"

"Ha ha ha!" Những người khác cười ồ lên, sau đó bắt đầu vận động tay chân, chuẩn bị tìm chỗ thích hợp ngồi xuống ăn cái gì đó.

Thời gian từng chút từng chút trôi qua, Lão Tứ Lão Ngũ vẫn chưa qua đây, điều này khiến anh Báo có chút bất an, phân phó người bên cạnh: "Lão Nhị, cậu đi xem xem sao bọn họ còn chưa qua? Không phải ngã thật rồi chứ?"

"Vâng, anh Báo." Lão Nhị đáp một tiếng, sau đó đi về phía sau xe.

Nhưng đợi gã đi ra sau xe, mới phát hiện căn bản không có ai. Nhìn lên cửa thùng xe, phát hiện cửa đã đóng lại lần nữa, còn khóa lại.

Nhìn tình hình, bọn họ đáng lẽ đã xuống xe từ sớm rồi chứ. Nhưng bây giờ người đâu?

"Lão Tứ, Lão Ngũ, các cậu đi đâu rồi?" Lão Nhị lớn tiếng gọi, tưởng hai người có thể đi vệ sinh rồi.

Chỉ là, gọi mấy tiếng cũng không có ai trả lời, trong lòng Lão Nhị bắt đầu bất an, sau đó hét lên với anh Báo đang nghỉ ngơi phía trước: "Anh Báo, không xong rồi, Lão Tứ Lão Ngũ có thể xảy ra chuyện rồi."

Anh Báo nghe tiếng gọi của Lão Nhị, có chút không vui vừa đi tới, vừa nói: "Kêu la cái gì, bọn họ có thể xảy ra chuyện gì chứ?"

"Bọn họ không thấy đâu nữa!" Lời Lão Nhị vừa dứt, người cũng lập tức biến mất. Anh Báo tưởng mình hoa mắt, chớp chớp mắt, nhìn lại lần nữa phát hiện Lão Nhị quả thực không thấy đâu.

Anh Báo trong lòng hoảng hốt vô cùng, nhưng không cam tâm, vẫn lớn tiếng gọi: "Lão Nhị, Lão Nhị, cậu còn đó không?"

Nhưng làm gì có tiếng Lão Nhị, ngoại trừ tiếng gió thổi cỏ hoang ra, thì chẳng có chút âm thanh nào khác.

Anh Báo trong lòng bắt đầu sợ hãi, cảm thấy có thể gặp ma rồi. Thế là, gã quay người định chạy về phía đồng bọn, nhưng ngay khoảnh khắc gã quay người, một nắm đấm vung về phía gã, "bốp" một tiếng trúng ngay mắt gã.

Mắt đau điếng, sắc mặt anh Báo lập tức khó coi, đang định đánh trả, lại phát hiện không có ai.

Lần này, gã càng thêm chắc chắn là gặp ma rồi, ba chân bốn cẳng muốn chạy. Nhưng không biết tại sao, đôi chân kia cứ như đeo chì ngàn cân, làm thế nào cũng không nhúc nhích được.

Anh Báo vừa sợ vừa hoảng, miệng không ngừng kêu: "Ma đại nhân, tôi sai rồi, tôi sai rồi, ngài đừng đánh tôi."

Vân Bắc mặc kệ gã, mượn không gian thỉnh thoảng lại cho đối phương một cú đấm, cho đến khi đánh đối phương chóng mặt hoa mắt, cha mẹ cũng không nhận ra, lúc này mới dừng lại.

Động tĩnh phía sau xe, đặc biệt là tiếng anh Báo kêu ma, bị mấy người phía trước nghe thấy. Bọn họ nhìn nhau, muốn qua xem, lại có chút không dám.

Bởi vì từ khi anh Báo kêu ma, bọn họ cũng cảm thấy xung quanh gió lạnh rít gào, dường như có ma vây quanh bọn họ.

Không có ai qua đây, Vân Bắc đánh cho anh Báo một trận tơi bời, lúc này mới dừng tay.

Nhìn những tên buôn người mãi không dám qua đây, Vân Bắc quyết tâm, trực tiếp bẻ gãy một cánh tay của anh Báo, khiến gã hét lên thảm thiết.

Vốn dĩ, Vân Bắc muốn thu hút những tên buôn người kia qua đây, không ngờ làm như vậy, bọn người kia lại càng sợ hãi, không những không qua, ngược lại từng tên một lăn lê bò toài chạy lên xe.

Thế này sao được?

Nếu để bọn người kia lên xe, thì cô còn đánh người thế nào nữa?

Nghĩ đến đây, Vân Bắc cũng không ẩn nấp nữa, trực tiếp hiện thân, sau đó đi về phía trước. Vừa đi, vừa gọi: "Các anh ơi, các anh sao thế?"

Đột nhiên nghe thấy tiếng phụ nữ, mấy người sợ đến mất cả hồn vía, tưởng là gặp ma nữ.

Vẫn là Lão Tam cảm thấy giọng nói có chút quen thuộc, quay đầu nhìn lại phát hiện là cô gái mình bắt về, lúc này mới thở phào nhẹ nhõm, gọi mấy đồng bọn đang định lên xe lại, nói: "Đừng sợ, không phải ma, là hàng hóa chúng ta bắt về."

Mấy người nghe vậy, không khỏi quay đầu nhìn lại. Nhìn một cái, quả nhiên là Vân Bắc.

Lần này, mấy người cũng không sợ nữa, hùng hổ đi tới, định cho Vân Bắc một bài học.

Vân Bắc cũng chẳng sợ, thấy mấy người đi tới trước mặt, trực tiếp tung một nắm bột mê hồn hương qua.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!