Vài năm trước, Chung Giai Dao ra ngoài tự mở nhà hàng, Khương Tiêu Tiêu đã giúp đỡ một chút, nhưng phần lớn vẫn dựa vào chính cô ấy. Về mặt nguyên liệu, Khương Tiêu Tiêu đã liên hệ với thôn Hồ Gia giúp cô ấy, dù sao thì những việc này họ cũng đã quá quen thuộc rồi.
Phía Hồ Khuynh Thành rất dễ giải thích, Khương Tiêu Tiêu trực tiếp đổi người sở hữu quán ăn thành cô ấy. Dù sao nếu cô trở thành thần, chắc là không thể có tư cách pháp nhân được nữa. Thật ra từ khi Khương Tiêu Tiêu đến private kitchen, hai bộ phận quán ăn sáng và quán ăn nhanh, cô gần như rất ít can thiệp, cùng lắm là lúc khai trương chi nhánh thì đến lộ diện một lúc.
Việc quản lý sau đó đều do bốn người Hồ Khuynh Thành, chị Quyên, Hồ Thế Giai và Lý Nguyên quản lý, giờ đây chẳng qua là hoàn toàn giao lại cho họ.
Phía Hồ Khuynh Thành và Hồ Thế Giai thì dễ nói, nhưng chị Quyên và Lý Nguyên lại hoàn toàn mờ mịt, không biết tại sao mình đột nhiên trở thành cấp quản lý cao nhất. Trong vòng chưa đầy mười năm, từ một người làm thuê ngay cả bánh bao súp cũng không thạo lắm đã trở thành cổ đông của một chuỗi quán ăn toàn quốc, bánh có nhân thịt từ trên trời rơi xuống cũng không thể lớn đến thế được.
"Sợ cái gì, chỉ là nhận thêm chút tiền thôi mà." Khương Tiêu Tiêu cười nói: "Chẳng phải vẫn là những việc cũ đó sao, mọi người đều đã làm hơn năm năm rồi, có gì mà phải sợ?"
"Không phải, hơn năm năm qua bọn chị cũng chỉ là đi làm thuê thôi, đột nhiên trở thành bà chủ thế này vẫn khá là đáng sợ." Chị Quyên nói: "Cô chủ à, có phải em có chuyện gì giấu mọi người không? Sao đột nhiên lại chia quán ăn ra thế này?"
"Có chuyện thật." Khương Tiêu Tiêu nói: "Nhưng không phải chuyện xấu, sang năm mọi người sẽ biết thôi."
"Cô chủ sắp kết hôn rồi sao?" Lý Nguyên đoán: "Nhưng kết hôn cũng không cần chia tài sản cho bọn tôi mà. Tôi thấy Tiểu Từ cũng không phải người xấu gì, không cần phải đề phòng cậu ấy như vậy."
"Anh nghĩ gì thế." Khương Tiêu Tiêu nói: "Chỉ là sang năm có lẽ tôi không thể đến mở quán được nữa thôi."
"Sang năm không thể mở quán được nữa?" Lý Nguyên trợn to mắt: "Tại sao thế? Cô chủ à, cô thật sự làm tôi lo chết đi được."
"Bây giờ tôi thật sự không thể nói, đến năm mới sẽ cho mọi người biết." Khương Tiêu Tiêu nói: "Được rồi, bây giờ tôi chỉ nói trước một tí, sau này tôi sẽ tìm thời gian cùng họp một buổi, lúc đó sẽ nói tình hình cụ thể sau."
"Lúc họp có thể cho chúng tôi biết rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì không?" Sự tò mò của Lý Nguyên rõ ràng không phải chỉ có một chút.
"Đã bảo là không được mà." Khương Tiêu Tiêu cười nói: "Đợi đến Tết đi."
"Chậc, chuyện này là sao chứ!" Lý Nguyên lắc đầu: "Từ sau khi tốt nghiệp mẫu giáo, tôi chưa bao giờ mong đợi năm mới như bây giờ."
Private kitchen đương nhiên là giao cho ông Đồ, Khương Tiêu Tiêu cảm thấy bản thân khá may mắn vì đã chọn đúng người, tuy ban đầu là tìm đầu bếp nhưng khả năng quản lý cũng không tệ, đỡ cho cô phải tốn công tìm người mới.
Dưới tên cô có nhiều quán ăn như vậy, theo suy nghĩ của người khác, đương nhiên là phải để lại cho người nhà mình. Chỉ là ngoại trừ gia đình cậu thì Khương Tiêu Tiêu không còn người thân nào khác, mà gia đình cậu đối với việc kinh doanh quản lý ăn uống thì không có một chút kinh nghiệm nào. Khương Tiêu Tiêu không thể giao những quán ăn mà bao nhiêu người nỗ lực gây dựng một cách tùy tiện như vậy cho bọn họ. Nhưng dù sao cậu cũng là con của bà ngoại, cần quan tâm thì vẫn phải quan tâm.
Khương Tiêu Tiêu đã hỏi luật sư, trực tiếp dùng hình thức chia lợi nhuận hàng năm để chia một phần tiền cho nhà họ, không quá nhiều nhưng cũng không ít, dù sao cũng đảm bảo cuộc sống tương lai của họ, coi như là báo đáp cho bà ngoại.
Người trong quán không có ý kiến gì lớn về việc này, dù sao theo lý mà nói đó đều là tiền của Khương Tiêu Tiêu, cô muốn cho ai là quyền tự do của cô, tuy nhiên hành động này lại làm cậu Khương sợ hãi.
"Tiêu Tiêu à, cháu xảy ra chuyện gì sao?" Cậu Khương hoảng hốt nói: "Quán ăn này vốn dĩ là bà ngoại để lại cho cháu, nhà cậu đã được chia nhà rồi, sao có thể lấy tiền của cháu nữa. Số tiền này cháu hãy giữ lại mà dùng, cháu còn trẻ, sau này còn phải lập gia đình, cần dùng nhiều tiền lắm."
"Không sao đâu, sau này chắc là cháu không dùng đến những khoản tiền này nữa." Khương Tiêu Tiêu nói: "Chỗ này cũng không nhiều, coi như là một chút tấm lòng của cháu dành cho mọi người đi."
"Không dùng được là có ý gì?" Cậu Khương và vợ nhìn nhau, đều thấy được sự suy đoán trong mắt đối phương. Mợ Khương nói: "Con bé này, cháu... Nếu bị bệnh thì đi khám, nếu có chuyện gì khác cũng phải nói với cậu mợ, cháu đừng có làm bậy."
"Mọi người nghĩ đi đâu vậy." Khương Tiêu Tiêu nhớ lại lời mình vừa nói, đúng là rất dễ khiến người ta hiểu lầm, vội giải thích: "Cháu không bị bệnh, cũng không phải chuyện xấu gì, đợi qua năm mới mọi người sẽ biết thôi. Cháu cũng viết xong hợp đồng rồi, mọi người ký tên là được, ký rồi sẽ có hiệu lực."
"Vậy đợi qua năm rồi ký." Cậu Khương nói: "Dù sao cũng phải để cậu mợ biết là chuyện gì chứ."
Khương Tiêu Tiêu không mấy để tâm: "Được, dù sao cổ tức năm nay cũng không kịp nữa rồi, mọi người ký tên xong thì cứ tìm vị luật sư này là được."
Thật ra Khương Tiêu Tiêu cũng nhìn ra được, cậu mợ không ký tên, ngoài lo lắng cô xảy ra chuyện ra, cũng lo lắng bản thân sẽ bị cuốn vào tranh chấp tài sản nào đó. Rất bình thường, họ hàng cả trăm năm không liên lạc, đột nhiên xuất hiện tặng một khoản tiền, đổi lại là cô, cô cũng cảm thấy không đáng tin.
Trong một tháng tiếp theo, Khương Tiêu Tiêu bận rộn ngược xuôi, dặn dò kỹ lưỡng mọi việc không sót chút nào. Tâm thái của mọi người trong quán đối với việc này đã chuyển từ việc có phải cô chủ sắp kết hôn không thành có phải cô chủ sắp nghỉ hưu không, rồi trở thành run rẩy nghĩ tại sao cô chủ lại có vẻ mặt như đang dặn dò di chúc vậy?
...
Đêm ba mươi Tết nhanh chóng đến, giống như mọi năm, quán ăn sẽ kinh doanh đến chiều ngày cuối cùng, sau đó đóng cửa liên hoan rồi nghỉ Tết. Tuy nhiên đêm giao thừa năm nay đã định sẵn là không bình thường.
Vào buổi trưa, Khương Tiêu Tiêu đang chuẩn bị đồ ăn, lập tức nghe thấy Thất Thất đột nhiên lên tiếng: [Người thừa kế, đến lúc rồi.]
"Cái gì?" Khương Tiêu Tiêu ngạc nhiên: "Bây giờ là đủ rồi sao?"
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!