Tôn Ngộ Không đảo mắt liên tục, dường như đang suy nghĩ xem câu nói này có đáng tin hay không. Khương Tiêu Tiêu kinh ngạc nói: "Hai người cũng là..." Nàng chỉ lên phía trên.
Chị gái mặc váy trắng mím môi cười, hạ giọng nói: "Xin tự giới thiệu, chị là Thường Nga, người này là Chức Nữ."
Khương Tiêu Tiêu mở to mắt.
Hai chị gái tiên nữ này, đẹp thì đúng là đẹp thật, mà "ngầu" thì cũng ngầu thật! Khương Tiêu Tiêu bắt đầu cảm thấy những truyền thuyết kia có phần không đáng tin. Nào là Hậu Nghệ Thường Nga, Ngưu Lang Chức Nữ, hoàn toàn không phù hợp với hình tượng của hai chị gái này chút nào. Nhưng vì vừa mới quen, Khương Tiêu Tiêu cũng không tiện hỏi nhiều, đành nén lại nghi ngờ trong lòng, định bụng hỏi sau.
Lúc này Tôn Ngộ Không đã suy nghĩ xong, có lẽ cảm thấy Chức Nữ vẫn đáng tin, bèn cẩn thận rón rén đến bên bàn ngồi xuống. Khương Tiêu Tiêu nhìn thấy vẻ mặt ủ rũ của cậu ta, hạ giọng hỏi Chức Nữ: "Cậu ta đã làm gì vậy?"
Chức Nữ liếc nhìn Tôn Ngộ Không, Tôn Ngộ Không rụt cổ lại, như thể muốn thu mình trở lại thành tảng đá nhỏ trước kia. Khương Tiêu Tiêu chưa từng thấy cậu ta sợ ai đến mức này. Thường Nga nói: "Cũng không phải chuyện gì lớn, cậu ta cho Thỏ Ngọc trong Nguyệt Cung của chị uống tí rượu, con thỏ đó say khướt, làm lộn xộn hết cả hộp thuốc trong phòng thuốc của chị.
Dọn dẹp lại không hề dễ dàng."
Tôn Ngộ Không làu bàu: "Ai mà biết con thỏ đó chẳng có tửu lượng gì, rượu này nhạt lắm mà."
Chức Nữ lườm cậu ta: "Nếu không phải lần này cậu đã nói cho bọn chị biết nguồn gốc của loại rượu trái cây này, để bọn chị cũng tìm được một nơi tốt như vậy, chị nhất định sẽ không tha cho cậu."
Cả bàn đang trò chuyện thì Từ Thụy An bước vào. Rõ ràng là anh cũng quen biết Thường Nga và Chức Nữ, đi thẳng đến bàn của họ rồi ngồi xuống. Sau khi chào hỏi mọi người, anh liếc nhìn Tôn Ngộ Không: "Em lại gây ra chuyện gì nữa rồi?"
Tôn Ngộ Không giận dữ nói: "Chẳng lẽ chỉ có em mới gây họa thôi sao?"
Từ Thụy An chỉ vào cậu ta, nói: "Em ngồi ngay ngắn trên ghế thế này, nhìn là biết đã làm sai chuyện gì rồi, chẳng lẽ em thật sự không gây họa sao?"
Tôn Ngộ Không: "... Có."
Khương Tiêu Tiêu dùng đĩa che mặt, cười run cả người. Tôn Ngộ Không không vui nói: "Không phải tôi là nam thần của cô sao? Sao cô còn cười tôi?"
Cũng đâu có ai nói là nam thần thì không được cười đâu, Khương Tiêu Tiêu đặt đĩa xuống, cố gắng nghiêm túc nói: "Anh ăn gì, tôi đi lấy cho anh."
Gần đó có hai cô gái đang ngồi, một người quay mặt về phía bàn của họ, cô ấy khều bạn mình: "Này, cậu xem, mấy người ở bàn đó ai cũng đẹp hết, quả nhiên những người đẹp đều chơi chung với nhau."
Người bạn quay lại nhìn, cũng gật đầu đầy ngưỡng mộ.
Khương Tiêu Tiêu đi chuẩn bị đồ ăn cho Tôn Ngộ Không và Từ Thụy An. Từ Thụy An nhìn những thứ hai cô gái gọi, hỏi: "Hai người định thanh toán thế nào?"
Chức Nữ ăn một cái bánh bao súp, ngạc nhiên nói: "Đương nhiên là dùng tiền rồi, tôi đã chuẩn bị tiền của Nhân tộc."
Từ Thụy An bất mãn nói: "Tôi ăn ở đây là đổi bằng việc cung cấp sự bảo vệ cho quán ăn này, Tôn Ngộ Không dùng trái cây của Hoa Quả Sơn để đổi, hai người chỉ dùng tiền, có phải là hơi qua loa rồi không?"
Thường Nga nhấp một ngụm rượu trái cây, nhoẻn miệng cười: "Thảo nào người ta nói Kỳ Lân rất coi trọng một cô bạn, giờ anh đã giúp người ta đòi đồ từ bọn tôi rồi à?"
Từ Thụy An hừ lạnh: "Đây vốn là chuyện hai người phải tự giác mà."
Hai cô gái nhìn nhau, nói: "Được rồi, vậy bọn tôi sẽ chuẩn bị thứ khác, đảm bảo em ấy thích."
Sau khi ăn sáng xong, Thường Nga và Chức Nữ cảm thấy hiếm hoi lắm mới xuống nhân gian một chuyến, đương nhiên phải đi dạo thêm một lát, thế là chuẩn bị rời đi. Trước khi đi, Thường Nga lấy ra một viên ngọc trong suốt cỡ viên bi ve đưa cho Khương Tiêu Tiêu: "Đây là Nguyệt Hoa Châu, chị làm chơi thôi, ban đêm nó có thể phát ra ánh sáng như mặt trăng, còn có thể tránh rắn rết chuột bọ.
Em lấy dùng đi."
Chức Nữ lấy ra một chiếc váy liền màu xanh nhạt: "Mẫu này là do chị tự thiết kế, trước đó chị nói sẽ cùng Thường Nga xuống trần gian chơi, nên mới chuẩn bị vài bộ. Chiếc váy này rất hợp với em, vải này không bị bám bẩn, mặc vào mùa đông ấm áp, mùa hè mát mẻ, rất thoải mái."
Khương Tiêu Tiêu mở chiếc váy ra, đó là một chiếc váy liền tay lỡ kiểu cổ trang, màu nền là xanh xám nhạt, bên ngoài phủ một lớp voan mỏng trong suốt, không biết làm bằng chất liệu gì, sờ vào mềm mượt như nước, phía trên thêu hoa văn không quá nổi bật bằng chỉ bạc, ngang eo là một chiếc thắt lưng rộng thêu hoa, rủ xuống ngang đầu gối, trông rất tiên khí bay bổng, nhưng lại không quá khoa trương, mặc đi dạo phố hàng ngày cũng không thành vấn đề.
Khương Tiêu Tiêu cầm Nguyệt Hoa Châu và chiếc váy, kinh ngạc hỏi: "Tặng cho em sao?"
Chức Nữ gật đầu: "Đương nhiên rồi, nhưng em phải hứa với bọn chị, sau này nếu chỗ em đông người không xếp hàng được, bọn chị phải có quyền ưu tiên."
Khương Tiêu Tiêu xúc động nói: "Đương nhiên rồi, nhận quà rồi, chúng ta là chị em tốt của nhau mà. Các chị thích gì ở chỗ em, trước khi về nhớ ghé qua lấy nhé."
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!