Ông lão rất cao, đội mũ chống nắng màu đen và đeo kính râm, mặc áo sơ mi mỏng mùa hè và quần tây, đi giày da đen, sống lưng thẳng tắp, bước đi thoăn thoắt. Nếu không phải sau khi vào quán, ông lão cởi mũ và kính râm ra, để lộ mái tóc đã bạc trắng thì Khương Tiêu Tiêu đã không nhận ra vị này đã lớn tuổi.
Ông lão tìm một chỗ ngồi xuống, đặt mũ và kính râm sang một bên. Hồ Khuynh Thành đi tới nhận gọi món của ông lão, tiện thể nói với ông lão rằng có thể ra quầy lấy đĩa trái cây miễn phí.
Ông lão gọi món xong, đi đến quầy nhìn một lát, tránh đĩa trái cây phía trước, thò tay lấy một đĩa cà chua ngâm đường, lẩm bẩm: "Thật sự có đồ ngon đây này."
Mấy khách quen trong quán đều có tính cách khá nhiệt tình, thấy có người lạ xuất hiện, sau khi quan sát một lúc thì bắt chuyện: "Ông đến đây du lịch à?"
"À, du lịch đấy." Ông lão cũng rất vui vẻ đáp lời: "Già rồi không có việc gì làm, tự mình ra ngoài đi dạo thôi."
"Sức khỏe của cụ tốt quá, trông thật khỏe mạnh." Vị khách quen kia cũng đã sáu, bảy mươi tuổi, nhưng ông lão này trông ít nhất cũng phải ngoài tám mươi, vậy mà lưng không hề còng chút nào, quả là hiếm thấy.
"Cũng tạm, cũng tạm. Tôi cũng tranh thủ lúc còn đi được thì đi ra ngoài nhiều hơn." Ông lão nói: "Nếu không đi bây giờ thì thật sự không đi nổi nữa."
"Làm gì có, tôi thấy tinh thần của cụ thế này, còn đi chơi được nhiều nơi lắm." Khách quen nói: "Nhìn là biết số hưởng phúc rồi."
Có lẽ ông lão cảm thấy thị trấn nhỏ này khá tốt, vì thế đã ở lại thêm vài ngày. Sáng sớm ông lão đã đến quán ăn sáng, buổi chiều cũng ghé qua uống trà, nhanh chóng làm quen với những khách quen trong quán.
"Cụ đi du lịch một mình à?" Sau khi quen thân, mọi người trò chuyện cũng thoải mái hơn nhiều. Có người hỏi: "Người nhà yên tâm để cụ tự đi một mình sao?"
"Ôi, con gái muốn đi cùng tôi, nhưng tôi không muốn chúng đi theo." Ông lão xua tay: "Chúng nó đi còn không nhanh bằng tôi, đi vài bước là phải ngồi xuống nghỉ, toàn làm tôi chậm chân. Lần này tôi đặt vé xe xong mới nói với chúng, chúng muốn đi cũng không theo kịp tôi đâu."
Khương Tiêu Tiêu bật cười, bưng quẩy và tào phớ cho ông lão, cảm thấy ông lão này thật là tinh nghịch, thảo nào người ta thường nói người già như trẻ con.
Ông lão xé quẩy ra, ngâm từng miếng vào tào phớ rồi mới ăn. Người bên cạnh nói: "Con cái quan tâm cụ là phúc khí của cụ đấy, con gái thật chu đáo."
"Đúng thế, tôi cũng biết chúng có ý tốt, nhưng tính tôi cả đời là thế này rồi, không sửa được." Ông lão nói, rồi lại không nhịn được mà khoe khoang: "Sáng nay chúng nó gọi điện thoại cho tôi, dặn tôi cẩn thận bị say nắng, còn gửi cho tôi video của thằng cháu nhỏ ở nhà nữa."
Ông lão lấy ra một chiếc điện thoại thông minh màn hình lớn từ trong túi, khoe đứa cháu nhỏ đời thứ tư của mình với những người bạn mới xung quanh. Đứa bé đầu tròn mặt tròn, vẫn chưa biết nói, kêu a a trên màn hình, cố gắng với lấy chiếc bánh quy nhỏ người lớn đang cầm, trông như một viên chè trôi nước nhỏ.
"Ôi chao, cụ thật là có phúc." Những người bên cạnh nhìn thấy đứa bé đều phải khen ngợi, bởi lẽ đứa bé này quả thật rất đáng yêu: "Tứ đại đồng đường đấy."
Ông lão tự mình xem lại video một lần nữa, rồi cất điện thoại: "Đời này số tôi cũng coi như không tệ. Năm xưa ra chiến trường, cả tiểu đội chỉ có mình tôi sống sót, tuy có bị thương nhưng không ảnh hưởng lớn. Bây giờ tuổi đã cao, không bệnh tật tai ương, con gái lại hiếu thảo. Điều hối tiếc duy nhất là người chị lớn của tôi. Năm đó chị ấy bị người ta mua về làm con dâu nuôi từ bé. Tôi muốn đi cứu chị ấy ra, nhưng lại đúng lúc gặp dịp bắt lính, thế là hai người bọn tôi lạc nhau ở nhà ga.
Tôi cũng không biết sau này chị ấy thế nào, liệu có bị bắt lại không. Cứ thế chia cắt hơn bảy mươi năm rồi, chắc gặp lại cũng không nhận ra nhau nữa."
Mọi người đều bỏ qua câu chuyện ông lão kể trước đó, chỉ tập trung vào việc ông lão bị thất lạc chị gái sau này, ai cũng nhìn nhau, chẳng lẽ lại trùng hợp đến vậy?
Tuy nhiên, mọi chuyện lại trùng hợp đến vậy đấy. Bà chủ quán ăn vặt đang ở trong quán, nghe thấy vậy thì vội vàng chạy đến nhà bà cụ Diêu, kéo bà lão đến. Trên đường đi, vì sợ bà lão quá xúc động nên bà ấy không ngừng dặn dò, bảo bà lão nhất định phải kiềm chế cảm xúc.
"Bà già này đã sống hơn chín mươi tuổi rồi, chưa có chuyện gì khiến tôi quá xúc động đâu." Bà cụ Diêu bất mãn nói, vội vã đi theo bà ấy đến quán ăn: "Có chuyện gì vậy? Cô nhóc đó làm món mới à?"
"Là... Chị hai sao?" Những vị khách khác đã kể cho ông lão nghe câu chuyện của bà cụ Diêu trong tiệm. Bây giờ ông lão gần như đã xác định bà cụ Diêu chính là người chị gái thất lạc năm xưa, chỉ là sau bảy mươi năm gặp lại, không ai có thể nhận ra đối phương.
"Tôi là Diêu Nhị Nha." Bà cụ Diêu run rẩy, có chút không dám nhận ông lão trước mặt. Dù sao trong ký ức của bà lão, đứa em trai gan dạ, dám trốn khỏi nhà và đưa mình đi, nói rằng dù phải đi ăn xin bên ngoài cũng không để chị gái quay về vẫn chỉ là một cậu bé gầy gò nhỏ thó: "Là thằng út sao? Diêu Tiểu Đệ?"
Diêu Nhị Nha, Diêu Tiểu Đệ? Gia đình này đặt tên cũng thật tùy tiện, Khương Tiêu Tiêu không khỏi mất tập trung.
"Đúng, là em đây, là em đây." Ông lão tiến lên đỡ bà cụ Diêu: "Em đã đổi tên rồi, gọi là Diêu Thanh Tùng. Khi vào quân đội họ đổi cho em, nói rằng cái tên cũ không được chính quy."
"Vào quân đội là tốt, vào quân đội là tốt rồi." Bà cụ Diêu ngồi xuống bên cạnh ông lão, không ngừng nhìn em trai mình: "Bao nhiêu năm nay, điều chị hối hận nhất chính là lúc đó đã kéo em theo, hại em rồi! Sau này em sống thế nào?"
"Sau này em vào quân đội, họ thấy em còn nhỏ, cũng không bắt làm gì nhiều, cho em đi học..." Hai người lớn tuổi từ từ kể chuyện cũ, kể cho nhau nghe cuộc sống của mình trong mấy chục năm qua. Những người khác cũng không quấy rầy họ nữa, Khương Tiêu Tiêu mang đến một ấm trà, để họ từ từ trò chuyện.
"Này, cô chủ, cô không thấy cửa tiệm của cô xảy ra khá nhiều chuyện tốt sao?" Một vị khách rảnh rỗi nói chuyện với Khương Tiêu Tiêu: "Người làm việc không thuận lợi giờ đã quay về tổng công ty mà họ muốn, người trước đây chưa được chia nhà giờ cũng đã mua được nhà, còn có một ngôi sao xuất hiện, bây giờ thì cặp chị em thất lạc bảy mươi năm lại gặp nhau ở chỗ cô."
Khương Tiêu Tiêu mỉm cười: "Chắc là trùng hợp thôi, dù sao tiệm của tôi đông người mà, kiểu gì cũng sẽ gặp được vài chuyện tốt."
Hồ Khuynh Thành đi ngang qua họ, nói: "Biết đâu trong tiệm có sự phù hộ của vận may nào đó thì sao, anh đến thêm vài lần nữa đi, biết đâu có thể cải vận đấy."
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!