Chương 2: Hệ Thống

Hôm sau là cuối tuần, sáng sớm Khương Tiêu Tiêu tỉnh dậy, ma xui quỷ khiến rời giường đi đến chợ rau của khu dân cư, mua một túi hoành thánh và thịt lợn, về nhà bắt đầu tự mình làm hoành thánh.

Cô nấu nướng không giỏi lắm, loay hoay nửa ngày, cuối cùng cũng gói được mười mấy cái hoành thánh nhỏ, gần một tiếng trôi qua, trong nhà cũng không còn rong biển với tôm khô, Khương Tiêu Tiêu đành phải làm canh rong biển ăn liền, sau đó nấu hoành thánh rồi cho chúng vào canh, cắn thử một miếng thì lập tức cau mày.

Nhân hoành thánh thì dắt răng, hương vị thịt lợn cũng không ngon, còn có mùi tanh, canh rong biển ăn liền cũng thua xa mùi vị canh rong biển tôm khô ở trong trí nhớ, có thể nói là thất bại toàn tập.

Khương Tiêu Tiêu thở dài, đặt chén sang một bên, cô muốn tìm việc gì đó cho bản thân phân tâm, song ngay cả phim truyền hình cô luôn theo dõi cũng không xem vào, cuối cùng cô quyết định nghe theo tiếng lòng mình, đi đến trấn nhỏ xem thử.

Trấn nhỏ cách thành phố S không xa, lái xe tầm hơn một giờ là tới, trong nội thành cũng có xe buýt chở khách, cách một tiếng là có một chuyến, Khương Tiêu Tiêu ăn ổ bánh mì, lên mạng mua vé rồi ra bến xe.

Trên giấy tờ có địa chỉ quán ăn, Khương Tiêu Tiêu bật định vị lên, sau khi xuống xe khách, cô chuyển sang xe buýt, sau đó đi theo định vị tiến thẳng về trước, cuối cùng dừng lại ở một khu thương mại nhỏ tương đối sầm uất, nghe thấy âm thanh thông báo phát ra từ điện thoại di động của mình: "Đích đến nằm ở bên tay phải, kết thúc điều hướng."

"Kết thúc điều hướng rồi sao?" Khương Tiêu Tiêu kinh ngạc, ngẩng đầu nhìn một vòng, lâu lắm rồi cô không trở lại trấn nhỏ, nhưng mà nhìn thế nào thì chỗ này cũng không giống như là có quán ăn sáng.

"Cô gái trẻ, định ăn cơm trưa à?" Có người ở quán ăn bên cạnh lên tiếng chào mời.

Khương Tiêu Tiêu ngẩng đầu lên nhìn, phát hiện là một quán ăn vặt, thoạt nhìn cũng sạch sẽ, gần đến giờ cơm, Khương Tiêu Tiêu bước vào trong quán, định bụng ăn bữa cơm trưa, thuận tiện hỏi thăm đôi câu về chuyện của quán ăn sáng.

"Cô gái ăn món gì?" Bà chủ quán nhanh chóng đi ra hỏi cô.

Khương Tiêu Tiêu ngẩng đầu nhìn thực đơn dán trên tường: "Một dĩa cơm trứng cà chua."

Vẫn chưa tới giờ cơm, trong quán không đông khách lắm, bà chủ quán quay sang báo món ăn Khương Tiêu Tiêu gọi cho đầu bếp rồi ngồi ở bên cạnh bắt đầu nhặt rau, vừa nhặt rau vừa trò chuyện với cô.

"Cô gái trẻ, trước kia bác chưa từng gặp cháu, chắc cháu không phải người ở đây đúng không?"

"Vâng, cháu tới đây tìm một quán ăn cũ." Khương Tiêu Tiêu nói. "Bác có biết quán ăn sáng trước kia ở đây bây giờ dời đi đâu không?"

"Cháu tìm quán ăn của bà cụ Khương sao?" Bà chủ quán thờ ơ nói. "Quán ăn đó đã đóng cửa từ lâu rồi, lúc đó bà cụ Khương cũng lớn tuổi, việc kinh doanh trong quán càng lúc càng sa sút, đã đóng cửa được vài năm, trước kia cháu từng đến đó à?"

Khương Tiêu Tiêu xấu hổ lắc đầu: "Cháu là cháu ngoại của bà cụ Khương, bà ngoại để lại quán ăn này cho cháu nên cháu đến xem thử."

Bà chủ quán sửng sốt, lập tức có hơi xấu hổ: "À, phải rồi, quán ăn đó đối diện với nhà hàng kia, lát nữa cháu có thể qua xem, có điều từ đầu năm nay làm ăn cũng không dễ dàng gì, chi bằng cháu tìm cách cho thuê lại đi."

Ăn xong dĩa cơm, Khương Tiêu Tiêu đi theo phương hướng mà bà chủ quán chỉ, cuối cùng nhìn thấy đối diện một nhà hàng cũng có phần đông đúc là quán ăn sáng mà cô được thừa kế, quán ăn nằm khuất ở một vị trí khó thấy, lúc cô đến gần, trong lòng nhất thời cảm thấy mất mát.

Đúng là có một quán ăn ở đây, nhưng trong khu thương mại có lượng người qua lại khá đông đúc này, quán ăn này giống như đã bị thời gian bỏ quên, sân trước cũ kỹ, cửa lớn mục gỗ, từ bên khe cửa sổ có thể nhòm vào trong sẽ thấy mấy chiếc bàn đã hỏng, một trận gió thổi qua, tấm biển treo lưng chừng liền kêu cót két, khiến cảnh tượng càng thêm thê lương.

Khương Tiêu Tiêu thầm thở dài, cảm thấy chỉ mỗi chi phí sửa sang quán ăn thôi là cô cũng không chi nổi rồi, vừa mới tự nhủ sẽ quay về trao đổi với luật sư Diêu về chuyện bán quán ăn thì trong đầu cô đột nhiên vang lên một âm thanh.

[Cảm ứng được người thừa kế, hệ thống quán ăn chuẩn bị khởi động.]

Cái gì vậy? Khương Tiêu Tiêu nhìn trái nhìn phải, xung quanh không một bóng người, hơn nữa cô cũng xác định được, âm thanh này không phải truyền từ lỗ tai mang là trực tiếp xuất hiện trong đầu cô, chẳng lẽ cô ăn trúng nấm độc sinh ra ảo giác?

[Hệ thống quán ăn đã khởi động, người thừa kế Khương Tiêu Tiêu, mời xác nhận thân phận.]

"Hả? Tôi sao?" Khương Tiêu Tiêu kinh ngạc lên tiếng.

[Thân phận được xác nhận.]

Sao mà tự nhiên được xác nhận rồi? Khương Tiêu Tiêu nhất thời luống cuống, nhưng mà bây giờ tranh cãi với ảo giác trong đầu mình thì thật giống bệnh nhân tâm thần, cô thật sự không biết làm sao.

[Xin chào người thừa kế, tôi là người quản lý hệ thống, Thất Thất, hoan nghênh sử dụng hệ thống quán ăn, sau đây tôi xin được tóm tắt về hệ thống quán ăn, để người thừa kế tân nhiệm cũng có thể nắm bắt.] Một giọng nói trong trẻo của con gái vang lên trong đầu Khương Tiêu Tiêu, Khương Tiêu Tiêu không khỏi thở phào nhẹ nhõm, cuối cùng cũng có được lời giải thích.

[Hệ thống quán ăn là hệ thống độc quyền mà gia tộc Khương thị sở hữu, chỉ có thể kế thừa bởi phụ nữ đời sau của Khương thị, sau khi kế thừa hệ thống, người thừa kế có trách nhiệm quản lý và cải tiến quán ăn, đồng thời hệ thống cũng sẽ tận lực hỗ trợ người thừa kế, giúp người thừa kế hoàn thành nhiệm vụ, xin hỏi người thừa kế có còn thắc mắc nào không?]

Chỉ có phụ nữ đời sau mới được thừa kế? Chuyện này cũng giải thích lý do bà ngoại nhất quyết muốn để lại quán ăn cho cô, con cháu nhà họ Khương chỉ có cô với anh trai, ắt hẳn bà ngoại biết được anh trai không có khả năng kế thừa hệ thống, cho nên mới lập ra di chúc như vậy.

"Quản lý và cải tiến sao?" Khương Tiêu Tiêu ngồi trên bậc thềm trước cửa quán ăn, đối thoại với âm thanh trong đầu: "Nói vậy thì tôi nhất định phải mở quán rồi?"

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!