Chương 13: Anh Đẹp Trai, Là Anh À?

Anh chàng ca sĩ hát rong thường xõa tung mái tóc dài giờ đã búi tóc thành chỏm nhỏ, bên mai còn thả một loạn tóc hơi xoăn rũ xuống bên tai, cằm vốn đầy râu ria lởm chởm nay cũng đã cạo sạch, lộ hẳn gương mặt ra, cuối cùng cũng để người ta nhìn rõ dung mạo.

Khuôn mặt anh ta có đường nét góc cạnh, đôi mắt lại hơi giống người phương Tây, trông càng thêm sâu thẳm, cộng thêm chút khí chất lãng tử bất kham, quả thật rất ra dáng một nghệ sĩ âm nhạc có gu, quan trọng nhất là, anh ta thật sự đẹp trai một cách bất thường.

[Người thừa kế! Người thừa kế!] Thất Thất gào lên bên tai cô: [Đừng có háo sắc nữa! Người ta đang nói chuyện với cô kìa!]

Khương Tiêu Tiêu nhất thời bừng tình khỏi sắc đẹp, phát hiện ca sĩ đã đứng trước mặt mình, tò mò hỏi cô: "Cô chủ, giờ tôi ngồi đâu hát đây?"

"Đâu... Đâu cũng được, anh thích ngồi đâu thì ngồi." Khương Tiêu Tiêu ngơ ngác, vui vẻ nói.

"À, vậy thì góc bên kia đi, không ảnh hưởng đến việc buôn bán của cô." Ca sĩ hát rong chỉ vào vị trí phía sau.

"Được, được." Khương Tiêu Tiêu gật đầu, lại hỏi: "Anh ăn sáng chưa? Có muốn ăn điểm tâm trước không, anh thích bánh bao súp đúng không?"

Anh chàng ca sĩ ngại ngùng gật đầu: "Cô nhận ra à?"

Khương Tiêu Tiêu không kìm được mà thầm reo lên một tiếng thích thú trong lòng, cô lén ôm ngực, ôi chao, đáng yêu quá đi mất!

Ca sĩ hát rong ôm cây đàn ra sau ngồi, Khương Tiêu Tiêu cầm một lồng bánh bao súp, nghĩ ngợi rồi múc thêm một chén bánh trôi rượu nếp hoa quế, bưng qua chỗ anh ta: "Giờ vẫn còn sớm, anh ăn điểm tâm trước nhé? Còn rượu gạo thì uống sau?"

Ca sĩ hát rong nhìn bánh trôi rượu nếp thì nhoẻn miệng cười, gật đầu đón lấy, bắt đầu ăn sáng.

"Không ngờ anh ta lại đẹp trai như vậy." Khương Tiêu Tiêu quay về nấu đồ ăn sáng, nhưng vẫn không kìm được mà liếc mắt nhìn về góc phòng: "Lời to rồi."

"Đẹp thì có đẹp." Chị Quyên cũng nhìn thoáng qua: "Nhưng trông chẳng có tinh thần gì cả."

Quả nhiên, bậc làm bố mẹ nào cũng thích hình tượng chàng trai tích cực như ánh nắng sao? Khương Tiêu Tiêu nhớ tới lời than thở của cô bạn học về mẹ của mình, nói: "Chị không hiểu đâu, phong cách này mới đặc biệt thu hút các em gái."

Chị Quyên lắc đầu: "Đúng là không hiểu nổi, sao tụi em lại thích mấy người nhìn chẳng có tí sức sống nào thế?"

Cho dù chị Quyên có thấy khó hiểu ra sao, anh chàng ca sĩ hát rong kia thật sự thu hút được một lượng lớn fan trong quán ăn sáng, hơn nữa không chỉ có các cô gái trẻ mà đủ mọi lứa tuổi cả, dù sao dáng vẻ của anh thật sự rất dễ khơi gợi bản năng người mẹ của phái nữ. Tuy vậy, mặc cho các cô gái có kích động thế nào, anh ta vẫn giữ nguyên dáng vẻ như cũ, hát những ca khúc kỳ lạ, uống rượu, chậm rãi nói chuyện bằng giọng trầm thấp, người ta hỏi gì thì đáp nấy, không thừa một câu, thái độ ung dung, không màng được mất.

"Đúng là một người kỳ lạ." Khương Tiêu Tiêu lẩm bẩm trong đầu với Thất Thất: "Nhìn anh ta cũng không lớn tuổi, không biết đã trải qua chuyện gì mà lại có tính cách như thế."

"Làm ca sĩ hát rong mà, hẳn là trải qua rất nhiều chuyện mà người bình thường không phải trải qua." Thất Thất đáp.

"Anh à, trước đây anh có bạn gái không?" Sau khi chuyện trò khá lâu, cuối cùng cũng có người thử dò hỏi đến vấn đề mà mình quan tâm hơn cả.

Ca sĩ hát rong nhẹ nhàng lắc đầu, nhấp một ngụm rượu gạo.

"Vậy thì chắc chắn cũng phải có ai đó theo đuổi anh nhỉ? Trông anh đẹp trai thế cơ mà!" Mấy cô gái không có ý định buông tha anh ta.

Ca sĩ hơi sững sờ, đặt ly xuống, hiếm khi chịu mở lời nói về chuyện tình cảm của bản thân: "Cũng từng có, vài năm trước, có một cô gái cũng trạc tuổi các em bây giờ."

"Sau đó thì sao? Đã xảy ra chuyện gì?" Mấy cô gái nhất thời kích động đứng lên, ngay cả Khương Tiêu Tiêu cũng vô thức dỏng tai hóng hớt.

"Lúc đầu, mỗi ngày tan ca, cô ấy sẽ ghé qua nghe tôi hát, nghe xong thì cho tôi tiền, mà lần nào cũng cho nhiều nhất, cho nên tôi nhớ cô ấy rất rõ." Ánh mắt ca sĩ trở nên xa xăm, có vẻ đang hồi tưởng: "Bọn tôi thật sự gặp mặt nhau là một đêm mưa hè, khi đó, mưa đến rất bất chợt, tôi không mang ô, dưới cầu vượt thì cũng chẳng tránh được, đành ôm đàn che gió, lúc đó cô ấy vừa tan ca, nhìn thấy tôi như vậy, đã cố chấp che ô đưa tôi đến một quán ăn nhỏ, còn mời tôi ăn bữa tối."

"Chà, mở đầu thật là lãng mạn!" Các cô gái vây quanh mắt sáng long lanh: "Rồi sau đó thì sao?"

"Sau đó, mỗi khi nghe hát xong, cô ấy sẽ ngồi lại trò chuyện với tôi, thỉnh thoảng còn mang vài món ăn tự làm đến." Ca sĩ kể tiếp: "Lúc đó tôi sống cũng chẳng ra sao, bữa có bữa không, được ăn thì mừng rồi, chẳng nghĩ là bố thí hay gì cả, chỉ thấy rất cảm kích cô ấy, cho đến một ngày, cô ấy nói thích tôi, muốn làm bạn gái tôi."

"Vậy anh đồng ý không?" Một cô gái tò mò hỏi.

Ca sĩ hát rong nhìn cô gái: "Đương nhiên là không, tôi còn không ăn đủ no, sao mà có bạn gái được."

"Nhưng lúc đó chị ấy cũng biết những chuyện này mà." Mấy cô gái nói: "Chị ấy không để ý, cho nên mới tỏ tình với anh."

Ca sĩ phì cười: "Đương nhiên là cô ấy biết, cô ấy còn nói, tôi có kiếm được tiền hay không cũng không sao, cô ấy có công việc, cô ấy có thể nuôi tôi."

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!