*Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc.
"Chị không ngờ là, mẹ của chị đã lập di chúc từ trước rồi." Chị gái nở nụ cười tự giễu: "Bọn họ đã phân chia lợi ích từ lâu, cho nên mới hơi áy náy với chị, mà chị còn ngốc nghếch hồ đồ, nghĩ đó là tình thân."
"Mẹ của chị... Không cho chị gì sao?" Khương Tiêu Tiêu dò hỏi.
Chị gái giơ tay ra, trên cổ tay có một cái vòng tay bằng vàng: "Gia đình chị có hai căn nhà, một căn là nhà của bố mẹ dưới quê, một căn là sau này mua ở thành phố, cuối cùng chị chỉ được mỗi thứ này."
"Hai đứa con, hai căn nhà, không phải vừa khéo mỗi người một căn sao?" Khương Tiêu Tiêu nhíu mày, nhớ đến chuyện bà ngoại để lại căn nhà cho anh trai, quán ăn thì để cho cô: "Đều là con của mình, sao lại bên trọng bên khinh?"
"Đa số mọi người đều nghĩ vậy." Chị Quyên nói: "Con trai muốn cưới vợ sinh con, phải có nhà cửa, con gái dù sao cũng gả đến nhà người khác, sau này cũng sống ở nhà người khác thôi."
"Nhưng bản thân mình có nhà riêng thì chính là cảm giác an toàn mà." Khương Tiêu Tiêu nhíu mày, từ nhỏ cô đã theo mẹ đi thuê nhà, luôn chuyển nhà không ngừng, sau này chuyển đến căn gác nhỏ ở trên quán ăn này, tuy không gian không lớn nhưng nơi đây thuộc quyền sở hữu của cô, không cần lo là không trả tiền thuê thì sẽ bị đuổi đi, nên cô vô cùng an tâm sinh sống.
"Lúc đó chị có quen một người bạn trai, cũng đã tính đến chuyện cưới hỏi." Chị gái kể tiếp: "Anh ta tưởng gia đình chị có hai căn nhà, chị có thể thừa kế một căn, sau khi biết chị không được chia chác gì thì nhanh chóng viện cớ chia tay với chị."
Khương Tiêu Tiêu nhất thời không biết an ủi cô ấy thế nào, chị Quyên thở dài: "Thôi cũng may, xem như nhìn rõ lòng người, nếu như sau khi kết hôn mới phát sinh chuyện này thì còn rắc rối hơn."
"Phải." Chị gái nở nụ cười chua chát: "Nói thật, em cũng không để ý tới căn nhà kia đâu, bản thân em cũng có tiền tiết kiệm, cũng mua được nhà cửa đàng hoàng, chỉ là mẹ với anh trai thân thiết nhất đều không xem em là người một nhà, ngay cả người từng nói muốn kết hôn em tôi cũng như vậy, cho nên bản thân em thấy khó chấp nhận thôi."
"Cho nên hôm đó chị mới nói, phụ nữ làm gì có nhà." Khương Tiêu Tiêu thoáng mường tượng ra, người nhà thì nghĩ cô ấy sẽ gả cho nhà khác, mà cô ấy có gả qua nhà khác thì gia đình đó cũng sẽ không thật sự xem chị là người một nhà, vậy không phải là người không có gia đình sao?
Chị gái gật đầu, chỉ vào phần đồ ăn ở trước mặt: "Hồi trước mẹ chị làm món bánh hành nghìn lớp ngon lắm, thật ra chị không quá thích, nhưng mỗi khi bà ấy làm thì chị sẽ ăn sạch, cảm thấy đây là tấm lòng của bà, lớn lên mới biết, hoá ra bà ấy làm vì anh trai của chị thích ăn, kết quả là tới giờ, chị vẫn không buông bỏ được, cứ gọi món bánh hành nghìn lớp này."
"Ai cũng có cảm xúc với đồ ăn mà." Khương Tiêu Tiêu nói.
Chị gái buông thìa xuống, đứng lên: "Cảm ơn mọi người nghe chị nói nhiều như vậy, mấy ngày gần đây, bạn bè xung quanh cứ phải nghe chị than thở suốt thôi."
Khương Tiêu Tiêu tính tiền, nhìn cô ấy bước ra khỏi cửa, cô mím môi đuổi theo: "Chị ơi, đợi em với!"
Chị gái dừng chân, xoay người lại: "Lúc nãy tính thiếu à?"
"Không phải." Khương Tiêu Tiêu đi tới trước mặt cô ấy: "Xin lỗi chị, có thể em ngây thơ quá, chỉ là em muốn nói với chị thêm đôi câu, bây giờ em cũng là một người như vậy, mẹ em đã qua đời cách đây mấy năm, em cũng có thân thích, nhưng từ lúc năm tuổi thì em cũng không còn liên hệ gì, cho nên cũng xem như là không quen biết, đối với bản thân em mà nói, em ở đâu thì nhà em ở đó, giống như quán ăn nhỏ này cũng đã trở thành ngôi nhà của em, chị Quyên cũng là mẹ đơn thân, em nghĩ đối với chị ấy và con gái, hai mẹ con ở đâu thì nhà của mình ở đó."
Chị gái lặng lẽ nhìn cô một lát, đột nhiên bật cười: "Em không ngây thơ đâu, cảm ơn em gái, tâm trạng của chị đã tốt hơn rồi."
Khương Tiêu Tiêu tạm biệt cô ấy, quay trở lại quán ăn, Thất Thất đột nhiên lên tiếng: [Tôi có được tính là người nhà của người thừa kế không?]
"Ơ kìa, ngại ngùng thế à!" Khương Tiêu Tiêu nghe thấy giọng Thất Thất có hơi ngập ngừng thì bật cười: "Dĩ nhiên cô là người nhà của tôi, chẳng lẽ tôi có thể nói không chắc?"
[Cũng phải.] Thất Thất hài lòng đáp.
Qua ngày hôm sau, hình như chị gái đấy đã rời khỏi thị trấn nhỏ này, mọi người nhắc đến chuyện này có phần thổn thức.
"Phụ nữ mà, xưa nay đều là người hy sinh cho gia đình." Hẳn là bà cụ Diêu nhớ tới quá khứ của mình: "Có thể buông bỏ chấp niệm với gia đình sớm hơn lúc nào thì sẽ đỡ khổ lúc đó."
"Làm gì mà dễ như thế, dù sao cũng là mẹ và anh ruột mình mà." Bà chủ quán ăn vặt đáp.
Khương Tiêu Tiêu ngẫm nghĩ, chị gái kia sa sút tinh thần như vậy hẳn cũng là vì không ngờ được, những người trong gia đình đã sống cùng mình nhiều năm như vậy hoá ra không xem mình là người một nhà, giống như một đứa trẻ bị bỏ rơi mà mãi vẫn không hiểu sao bản thân lại bị bỏ lại.
Hơn nửa tháng sau, chị gái kia quay lại, dáng vẻ lần này hoàn toàn khác lúc trước, tinh thần phấn khởi, mặt mày sáng sủa, cứ như là biến thành một người khác.
"Chủ quán, một lồng bánh bao súp, một phần tôm lạnh ướp hoa quế." Cô ấy ngồi vào bàn, tủm tỉm gọi món.
"Đổi khẩu vị à?" Khương Tiêu Tiêu lấy lồng bánh bao súp, lại múc một chén tôm lạnh, cho thêm đường và hoa quế, tất cả đặt lên mâm rồi bưng ra ngoài.
Chị gái gắp một cái bánh bao súp ăn vào, hai mắt híp lại hạnh phúc: "Ngon quá, cũng không hẳn là đổi khẩu vị, vốn dĩ chị thích bánh bao súp hơn."
"Em nghĩ thông suốt rồi à?" Chị Quyên hỏi cô ấy.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!