Chương 28: Quả táo nhỏ của tớ

Editor: Apple

Câu nói này thành công khiến Đóa Miên đỏ mặt.

Cả người anh vốn mang khí chất lười biếng, kéo dài âm cuối rồi nhíu nhẹ lông mày như thế, trông thật vô lại. Đóa Miên phát hiện gương mặt anh, lúc thì lạnh như thể đóng băng, nhưng khi băng tan, thì kỳ thật rất thích hợp làm cái loại biểu cảm không đứng đắn như thế này.

Đóa Miên mặt đỏ bừng, nói quanh co, hơn nửa ngày mới nhẹ giọng lúng túng phun ra mấy chữ: "... Cứ nói đùa."

Cận Xuyên nhìn chằm chằm cô, nhàn nhạt hỏi: "Cậu cảm thấy tớ đang nói đùa?"

"... Đúng thế." Chẳng lẽ là thật lòng?

Không thích tách ra với cô, còn muốn bên cạnh cô, những lời này thật dễ khiến người ta hiểu lầm.

Đúng lúc này, một âm thanh từ bên ngoài phòng học truyền tới: "Đóa Miên, Bàn Đinh gọi cậu tới phòng làm việc đem sách bài tập về phát."

Không biết tại sao, nghe lời này, Đóa Miên lại có cảm giác được giải thoát.

"Được rồi." Cô lên tiếng, nhanh chóng đứng lên rời khỏi chỗ ngồi, dũng khí quay đầu lại nhìn Cận Xuyên cũng không có.

Trên hành lang không ít người.

Người thì tựa vào lan can nghe nhạc, người thì đứng chơi điện thoại. Kì thi kết thúc, cả dãy nhà năm ba khôi phục sức sống, các bạn học đùa giỡn chạy đuổi nhau toán loạn.

Đóa Miên từ phòng giáo viên ra, ôm một chồng sách thật nặng, đi trên hành lang, dường như có điều suy nghĩ.

Mặc dù ngữ khí Cận Xuyên không đứng đắn, tư thái hoàn toàn là vẻ cà lơ phất phơ nói đùa, nhưng có một chút cô phải thừa nhận, khi anh nói những lời kia, sâu trong nội tâm cô cảm thấy một niềm vui sướng.

Tới bây giờ, cô vẫn rất tò mò về Cận Xuyên.

Trong lòng cô, anh tựa như một chiếc thuyền dũng mãnh, vĩnh viễn đi ngược dòng. Bộ dạng lười nhác, phách lối của anh, lúc nói cười liền làm cho cô ảo tưởng vô số lần. Người như anh, khó mà không bị hấp dẫn.

Cô rất muốn khám phá thế giới của anh.

Vì vậy, cô đã cùng anh hứa hẹn đạt được top 300 PUBG.

Nhưng tỉnh táo suy nghĩ lại một chút, cô vừa rồi sinh ra cảm giác vui vẻ, sung sướng, hình như không hề liên quan đến sự tò mò, hiếu kì về anh.

Đóa Miên nhíu mày, cắn môi suy tư.

Vừa lúc đi qua lớp 12-9, một nữ dinh đang tựa trên lan can, thả hồn vào âm nhạc. Trong điện thoại nữ sinh kia là một giọng hát thu hút.

"Nếu có một ngày em muốn đi lang thang,

Không phải bởi vì em chán ghét quê nhà,

Không phải bởi vì mùa đông nơi đây quá dài.

Nếu một ngày em không còn sầu não,

Không phải vì em đột nhiên trường thành,

Không phải bởi vì có trời đưa em đến một nơi thiên đường.

Mà là em rốt cục cũng ở bên cạnh anh."

...

Đóa Miên cong môi, bất tri bất giác hát theo. Cô đã từng nghe qua bài này, Trương Hiểu Văn từng long trọng đề cử với cô, nhớ mang máng tên bài này gọi là: Xa không thể chạm ngươi*

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!