Chương 7: Yến tiệc hành cung

Từ khe hở mỏng manh của rèm xe, làn gió ấm mang theo hơi thở cỏ cây núi rừng thổi vào. Chung quanh không còn cảnh ồn ào náo nhiệt như lúc xuất phát từ trong thành, mà chỉ còn tiếng bước chân đều đều cùng tiếng bánh xe lăn trên đường đan xen vang lên.

Ngoài cửa sổ, sắc xanh khoáng đạt dần dần khuất bóng, thay vào đó là con đường lát đá trắng bằng phẳng. Lại đi thêm chừng một nén hương, bánh xe rốt cuộc chậm rãi dừng lại.

Lệ Lan Tâm theo bản năng siết chặt chiếc khăn trong tay.

Đã đến bên ngoài vành đai Đông Sơn, coi như thật sự đã tới hành cung rồi.

Trước đó, ở nhà chờ xuất phát, rồi lúc sắp lên xe ngựa, nàng chưa từng cảm thấy căng thẳng. Nhưng giờ phút này, khi chân chính sắp đặt chân tới hành cung, nàng lại không sao khống chế được sự chần chừ trong lòng.

Nói cho cùng, nàng vẫn chưa từng trải qua những trường hợp thịnh hội như thế này. Nhớ năm mười lăm tuổi gả vào Hứa gia, hôn lễ khi ấy, sau này mới biết là vô cùng giản lược, nhưng đối với nàng lúc bấy giờ, cũng đã là long trọng, xa hoa đến mức choáng ngợp.

Cho đến nay, cảnh tượng lớn nhất nàng từng chứng kiến, cũng chỉ là không khí rộn ràng mỗi dịp ăn Tết trong Hứa phủ. Sau khi thành thân, Hứa Du bệnh nặng, nàng một mực ở bên chăm sóc, chưa từng ra khỏi phủ. Chỉ có một lần, là Hứa Bích Thanh dẫn nàng đi xem các công tử tiểu thư tụ họp đánh mã cầu ven hồ Trường Bích.

Nhưng những chuyện đó, so với yến tiệc của thiên gia hôm nay, cũng chỉ là trò trẻ con, chẳng đáng kể gì.

Lệ Lan Tâm mím môi, ép mình thả lỏng những ngón tay đang siết chặt chiếc khăn. Bên cạnh, Lê Miên thì hoàn toàn là dáng vẻ lâm đại địch, còn Tỉnh Nhi lại có chút run rẩy, nghé con mới sinh, rốt cuộc vẫn có vài phần không sợ trời không sợ đất, trong nỗi hoảng loạn còn xen lẫn một chút hưng phấn.

"Nhị nãi nãi, mời xuống xe ngựa." Giọng phu xe bên ngoài vang lên đúng như dự liệu.

Lê Miên đẩy cửa xe bước xuống trước, tiếp đó là Tỉnh Nhi. Phía dưới đã bày sẵn ghế kiệu.

Hai nha hoàn đứng vững dưới đất, Lệ Lan Tâm khẽ nhấc vạt váy, cúi người bước ra khỏi xe. Vừa đưa tay ra, đã được Lê Miên đỡ lấy, thuận thế đặt đôi giày thêu xuống ghế kiệu, nhẹ nhàng h* th*n đứng yên.

Nàng đã rời tướng quân phủ khá lâu, may mà mỗi dịp lễ tết vẫn phải về tụ họp đại gia đình, ngày thường lại thường xuyên bị Trương thị gọi tới dạy dỗ, những lễ nghi quy củ của thế gia năm xưa vẫn chưa quên hẳn.

Lê Miên từng được các nữ sử, bà tử trong kinh thành chỉ dạy, đối với những việc này còn quen thuộc hơn nàng. Còn Tỉnh Nhi đứng bên cạnh, có lẽ vì bầu không khí rõ ràng không còn nhẹ nhõm như ở nhà, tiểu nha đầu lúc này cũng mím chặt môi, đứng thẳng lưng, không dám tùy tiện động đậy.

Xuống xe ngựa rồi, Lệ Lan Tâm ngẩng đầu nhìn. Phía trước các nàng, Hứa Bích Thanh cũng vừa được nha hoàn bà tử đỡ xuống. Ánh nắng ấm đầu xuân chiếu tới, váy lụa rực rỡ tung bay, hoa điền mạ vàng nơi trán sáng rỡ, dung nhan xinh đẹp khiến người khác khó rời mắt.

Tiến thêm phía trước, Trương thị và Trang Ninh Uyên cũng lần lượt xuống xe. Trương thị mang thân phận cáo mệnh, tóc búi song vân, toàn thân khí độ ung dung đoan trang. Trang Ninh Uyên tuy mặc y phục nhã nhặn, nhưng trên thân treo đầy ngọc bội leng keng, dung mạo thanh tú như tranh vẽ.

Ba người đứng cạnh nhau, quả thực là một nhà.

Lệ Lan Tâm cúi đầu nhìn lại váy áo trên người mình, trong lòng chợt do dự, không biết có nên bước tới hay không.

Trương thị quay đầu, khẽ vẫy tay: "Lan Tâm, lại đây."

Lệ Lan Tâm bước lên, đón lấy nụ cười nhàn nhạt hài lòng của Trương thị, cùng ánh mắt đánh giá đầy chán ghét không hề che giấu của Hứa Bích Thanh.

Trước khi xuất phát, Hứa Bích Thanh đã tốn không ít công sức trang điểm, là người ra khỏi phủ sau cùng. Lệ Lan Tâm thì lên xe trước, vì thế Hứa Bích Thanh đến lúc này mới thấy rõ bộ dạng ăn mặc hôm nay của nàng.

"Nương!" Hứa Bích Thanh oán giận trừng mắt nhìn mẹ ruột, "Người chẳng phải nói sẽ đưa cho nhị tẩu một bộ váy mới sao? Sao lại không chọn màu sắc tươi sáng chút? Lát nữa vào trong, để mấy kẻ không hợp với con nhìn thấy nhị tẩu ăn mặc keo kiệt thế này, con chẳng phải mất mặt đến chết hay sao!"

Nữ nhi mấy nhà Hộ bộ Thị lang, Ngụy Quốc công phủ, Vĩnh Thành bá phủ… từ trước tới nay đều bất hòa với nàng ta, gặp mặt là so bì tranh đua. Nếu để họ thấy nàng ta có một nhị tẩu nghèo kiết xác xơ như vậy, sao có thể không nhân cơ hội mà châm chọc cười nhạo?

Mẫu thân nàng ta làm chuyện gì thế này, chẳng phải tự tay đem mặt mũi nhà mình đưa cho người ta giẫm đạp sao!

Mẫu thân và nhị tẩu quê mùa kia không biết xấu hổ thì thôi, nàng ta  Hứa Bích Thanh vẫn còn cần mặt mũi đấy!

Nói xong, Hứa Bích Thanh nghiêng đầu, hếch cằm về phía Lệ Lan Tâm: "Ta có mang theo hòm xiểng, còn dư ra mấy bộ váy áo nữa. Ngươi đi thử xem, nếu mặc vừa thì thay ngay bộ này đi, để ngươi đến đây không phải để chịu khổ…"

"Câm miệng." Trương thị lạnh giọng cắt ngang, "Nhị tẩu ngươi là người mộc mạc cẩn thận, không ham mê những thứ đồ vật bên ngoài. Ngươi nên thông cảm cho nhị tẩu, học nàng giữ nết thanh nhã, chứ không phải đứng đây nói năng hồ đồ."

Lệ Lan Tâm vẫn giữ im lặng, giống như Trang Ninh Uyên bên cạnh, mắt nhìn mũi, mũi nhìn tâm.

Hứa Bích Thanh trợn tròn mắt, không thể tin nổi, chỉ cảm thấy mẹ mình chắc chắn là đầu óc có vấn đề.

Ngày thường ở nhà thì thôi, nhị tẩu này có lên được mặt bàn hay không cũng chẳng sao. Nhưng hôm nay là yến tiệc hành cung đó!

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!