Chương 44: Dục niệm thương tiếc

Khi Hà Thành phá cửa xông vào, Khương Hồ Bảo đang nằm trên giường, mắt trừng trừng nhìn lên nóc màn.

Ngẩn người, thở dài, nhắm mắt vẫn không ngủ được; mở mắt, lại tiếp tục ngẩn ngơ, lại thở dài, cứ thế lặp đi lặp lại.

Đã mấy ngày nay, hắn ta chưa từng có một giấc ngủ yên.

Hôm ấy từ chủ viện trở về, hắn ta quả thực được ban thưởng, song phần thưởng ấy chẳng hề hậu hĩnh như mình tưởng. Điều khiến hắn ta lo lắng hơn cả là kể từ đó, chủ tử không còn triệu kiến hắn ta thêm lần nào nữa.

Dẫu có ngu dốt đến đâu, hắn ta cũng hiểu: ắt hẳn việc làm hôm ấy đã khiến chủ tử không vui.

Sư phụ hắn ta nói đúng, muốn nịnh bợ để một bước lên mây là tâm lý thường tình của con người. Nhưng gần vua như gần hổ, sợ rằng mông ngựa chưa kịp vỗ trúng, đã vô tình vuốt phải râu hùm. So với việc mạo hiểm như vậy, chi bằng an phận thủ thường.

Chỉ là… cơ hội tốt bày ngay trước mắt, bảo hắn ta nghiến răng không với tay tới, sao hắn ta có thể cam tâm.

Giờ đây bị phía trên lạnh nhạt, dù trong lòng sốt ruột nghĩ đủ cách xoay chuyển, hắn ta vẫn hiểu, dục tốc bất đạt. Dù khi nào cũng phải chờ đúng thời cơ, mà trong lúc chờ đợi, lại càng phải không ngừng tự kiểm điểm.

Mấy đêm liền nghiền ngẫm lại chuyện cũ, nhất là lần sư phụ hắn ta bị trọng phạt lúc trước, trong lòng dần dần có chút manh mối.

Ngày ấy khiến chủ tử nổi giận, đại để có hai nguyên do.

Thứ nhất, điện hạ cực kỳ chán ghét kẻ dưới tự tiện làm chủ. Nếu sự tự tiện ấy là vì lập công chuộc tội thì còn có thể dung thứ; nhưng nếu để lộ dù chỉ một tia manh mối khiến chủ tử mang dáng dấp hôn quân, ấy chính là phạm vào điều tối kỵ. Đây rất có thể là nguyên nhân thực sự khiến sư phụ hắn ta năm đó bị phạt nặng.

Thứ hai, điện hạ đối với vị Lệ nương tử kia, quả thực có vài phần chân tình.

Nếu chỉ coi nàng như món đồ để tiết dục, khi trước đã chẳng đồng ý kế sách của mình, trực tiếp bắt người về phủ là xong, đâu cần bày ra động tĩnh lớn đến vậy.

Đã là có chân ý, tự nhiên không thích kẻ bên cạnh làm những việc có thể gây tổn hại đến nàng.

Dẫu tương lai có xung đột, đó cũng là chuyện giữa chủ tử và vị nương tử kia, người ngoài không được xen ngang.

Bọn họ làm nô tài, có thể hiến kế, nhưng không thể vượt quá chừng mực, càng không thể tự tiện đẩy sự tình sang hướng mà chủ tử chưa từng dự liệu.

Chỉ là hôm ấy, khi điện hạ đi vào, lúc ra lại không nổi giận, ngược lại nét mặt có chút lười nhác, hẳn là cùng vị nương tử kia đã có một phen "hưởng thụ".

Nếu không, giờ phút này Khương Hồ Bảo cũng chẳng thể còn yên ổn ngồi ở vị trí phó tổng quản.

Vừa lao tâm khổ tứ, vừa chuẩn bị cho đường sau, mấy ngày nay hắn ta còn tìm đọc không ít sách, lại học hỏi kinh nghiệm từ những phụ nhân đứng tuổi. Đến nay, tự nhận đã tiến thêm một tầng cảnh giới.

Chỉ tiếc, không có chỗ để thi triển.

Mà hai ngày nay triều chính bận rộn, điện hạ sắp được phong làm Đông Cung, chuyện vui thú trong sương phòng tạm thời gác lại, không biết khi nào mới có thể lại…

"Ầm!!"

Cửa phòng bị đạp tung.

Khung cửa rung mạnh.

Khương Hồ Bảo giật mình, bật dậy khỏi giường, mặt đầy hoảng hốt.

"Khương Hồ Bảo!" Hà Thành sầm sập bước vào, như vào nhà mình, mang theo một cỗ uất khí không chỗ phát tiết: "Người đâu? Ra đây!"

Khương Hồ Bảo hoàn hồn, vội khoác áo ngoài xuống giường. Dẫu ngày thường có phần sợ hãi tên mãng phu này, giờ phút này cũng không khỏi nổi giận:

"Ngươi làm cái gì vậy?!"

Đêm hôm khuya khoắt chạy tới đây phát điên cái gì!

Hà Thành liếc hắn ta một cái, hừ lạnh: "Điện hạ cho gọi ngươi."

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!