Chương 30: Tỷ tỷ chớ sợ

Giày vò suốt một đêm, chờ xử lý xong mọi việc thì trời đã bắt đầu hửng sáng. Sau khi xác nhận vị tướng sĩ trẻ kia đã hạ sốt, Lệ Lan Tâm lại đun nước, đơn giản tắm gội rửa mặt một phen.

Từ phòng trong bước ra, nàng ghé qua tạp phòng xem thử, phát hiện cơn sốt của hắn lui nhanh đến bất ngờ.

Chỉ trong chốc lát nàng tắm gội rửa mặt, thân thể hắn đã không còn nóng rực như lúc mới được khiêng vào, sắc mặt cũng trở lại bình thường, hô hấp đều đặn.

Lệ Lan Tâm khẽ thở phào, kéo nhẹ tấm chăn mỏng phủ trên người nam nhân, lại cẩn thận kiểm tra dây thừng trói tay chân.

Vẫn chưa yên tâm, nàng lấy thêm một bó dây, vòng quanh xe đẩy tay trói chặt thêm mấy lượt nữa, lúc này mới xoay người rời khỏi tạp phòng.

Dù sao cũng không thể ngủ lại, nàng vào bếp nấu cháo, rồi quay về nhà chính, như thường lệ trước tiên thắp một nén hương cho Hứa Du.

Tình thế hiện tại đã khác xưa. Trước đây, trên bàn thờ Hứa Du, ngoài lư hương, nàng còn bày thêm mấy món trái cây bánh ngọt chàng từng thích, hai ba ngày lại thay mới.

Nhưng hôm nay, lương thực ngay cả ba người bọn họ còn phải dè sẻn.

Nhà bên cạnh còn có bốn bà tử nha hoàn già yếu cần lương thực cầm hơi, tối qua lại từ đâu rơi xuống thêm một nam tử trẻ tuổi.

Lệ Lan Tâm không kìm được thở dài, mày nhíu chặt.

Cắm nhang vào lư hương, vừa cầu mong nạn binh đao sớm ngày lắng xuống, trong lòng nàng vừa thầm thì khấn nguyện.

Nếu chàng trên trời có linh, xin hãy che chở cho nhà này thêm một lần nữa.

Ít nhất, hậu viện đừng xuất hiện thêm thứ gì kỳ quái hay người nào không nên có.

Vừa bước ra khỏi phòng, chăn trên giường bỗng động đậy.

Lê Miên tóc tai rối bời, dụi mắt ngồi dậy: "Nương tử…?"

Lệ Lan Tâm thấy nàng ấy tỉnh, liền đi tới vỗ vỗ Tỉnh Nhi còn cuộn trong chăn:

"Cháo đã nấu xong, dậy rửa mặt rồi ăn sáng."

Lê Miên còn ngơ ngác: "À… được."

Nàng ấy quay đầu nhìn ra ngoài cửa sổ, lúc này mới nhớ tới chuyện tối qua, vội hỏi: "Nương tử, bên ngoài thế nào rồi?"

Lệ Lan Tâm đáp: "Đã mấy canh giờ không nghe động tĩnh, tạm thời hẳn là an toàn."

"Mấy canh giờ…?" Lê Miên sững người, rồi nhanh chóng hiểu ra: "Nương tử, ngài… cả đêm không ngủ sao?"

Lệ Lan Tâm lắc đầu, vừa mạnh tay kéo Tỉnh Nhi dậy, vừa nói nhỏ: "Ăn sáng trước đã, ăn xong ta có chuyện cần nói với các ngươi."

Lê Miên nhận ra sắc mặt nàng không ổn, mày cũng nhíu lại, vội gật đầu, nửa kéo nửa đỡ Tỉnh Nhi trở về phòng.

Hai nha đầu tỉnh hẳn, động tác rất nhanh. Rửa mặt xong liền ngồi ăn cháo.

Lệ Lan Tâm mệt mỏi suốt đêm, lúc này lại chẳng có chút khẩu vị nào.

Chờ các nàng ăn xong, nàng do dự một lúc, hít sâu một hơi, rồi thấp giọng kể lại toàn bộ chuyện tối qua.

Kể xong ngẩng đầu lên, chỉ thấy Lê Miên và Tỉnh Nhi đứng ngây như phỗng, ánh mắt đồng loạt mang theo vẻ "tai nghe mà não không kịp hiểu".

Lệ Lan Tâm xoa trán, không hiểu sao lại thấy hơi ngượng.

Trầm mặc một lát, nàng đứng dậy kéo hai người lại gần, làm động tác im lặng:

"Ta đã trói hắn rất chặt, còn bịt mắt. Hắn chưa từng thấy mặt ta. Lát nữa các ngươi đừng lên tiếng, nếu cần nói, để ta nói."

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!