Chương 29: Liệt hỏa chước thân

Khoảnh khắc thật sự rơi từ trên tường xuống, có một thoáng, Tông Lẫm nghĩ rằng có lẽ mình đã ngủ quá ít, đầu óc không còn tỉnh táo.

Việc hắn nên làm, lẽ ra là nhân lúc người trong tòa nhà này chưa phát giác, lập tức đứng dậy rời đi, rồi quay về trói Khương Hồ Bảo cùng Hà Thành lại, đánh cho mỗi người một trận.

Ám vệ đã dò xét kỹ càng, nói trong nhà này không hề có động tĩnh, ánh nến cũng không thấy bật thêm, hẳn là đều đã ngủ say.

Nhưng hắn không ngờ, vừa mới vào được viện, gian phòng bên kia liền lập tức có động tĩnh.

Tuy nhắm mắt, nhưng khi người kia ngồi xổm xuống, chậm rãi tiến lại gần, toàn thân hắn lại không chịu khống chế mà nóng bừng lên.

Mùi hương mềm nhẹ quen thuộc, ám ảnh không sao quên được, cùng với hơi thở khe khẽ, cẩn trọng của một phụ nhân.

Hắn hẳn là thật sự điên rồi.

Nếu không, sao có thể đem hơi thở của nàng ghi nhớ suốt mấy tháng trời, nàng chẳng qua chỉ là ở hành cung hôm ấy, trong lâm viên, vội vàng lướt qua trước mặt hắn mà thôi.

Đã đến nước này, hắn chỉ có thể tiếp tục bất động, mặc cho nàng hành động.

Hơn nữa, hắn cũng muốn biết, rốt cuộc nàng sẽ làm thế nào. Là nghe theo lý trí, đẩy hắn ra khỏi nhà, hay là vì lòng thiện lương, trong hoàn cảnh nguy cơ tứ phía này, vẫn nguyện ý cứu một kẻ xa lạ chẳng biết tốt xấu.

Tiếng bước chân vội vã qua lại.

Nàng vậy mà lại mang tới dây thừng, trói chặt tay chân hắn.

Ngày ấy trong đình, nàng nhát gan đến mức ngay cả mặt hắn cũng không dám ngẩng đầu nhìn. Giờ phút này, lại dám trực tiếp ra tay trói người.

Sau khi trói xong, những đầu ngón tay mảnh khảnh mềm mại khẽ lay động trên gương mặt hắn, gạt mấy sợi tóc mai hắn cố ý làm rối.

Ánh mắt ôn hòa mà thấp thỏm của nàng từ trên cao rơi xuống, như vài sợi lông chim vô hình, phớt qua da thịt, để lại cảm giác ngứa ngáy mơ hồ.

Nàng nhìn gương mặt hắn rất lâu, không biết đang suy nghĩ điều gì. Mà hắn lại không thể mở mắt ra, cũng không thể trực tiếp hỏi nàng, đối với dung mạo của hắn, rốt cuộc là vừa ý hay không.

Trong tĩnh lặng, hắn nghe thấy âm thanh kim loại cọ xuống nền đất trong tay nàng.

Nếu nàng đưa lưỡi dao ấy thẳng vào cổ, hoặc vào tim hắn, thì ngay khoảnh khắc nàng vung tay, nỏ tiễn của ám vệ sẽ lập tức b*n r*.

Nhưng nàng đã không làm vậy.

Nàng nhẹ nhàng đặt con dao xuống.

Sau một hồi lâu, nàng lại che kín đôi mắt hắn, rồi bắt đầu kéo thân thể hắn. Kéo không nổi, lại thử nâng hắn dậy, kết quả vẫn là bất lực.

Vóc dáng hai người chênh lệch quá lớn. Nàng dùng hết sức, cũng không thể khiến hắn nhúc nhích, rồi xoay người rời đi, không biết là chạy đi đâu.

Ngay lúc trong lòng hắn vừa sinh ra một tia bực bội, nghĩ rằng có lẽ không nên dùng cách này để thử nàng, thì nàng lại đẩy tới một chiếc xe đẩy tay, tiếng bánh xe lăn trên nền đất vang lên rõ ràng.

Sau đó nàng ra tay vô cùng lưu loát, tháo binh khí trên người hắn, kéo hắn lên xe, rồi gắng sức đẩy vào gian phòng kín gió.

Điều này thật sự vượt quá dự liệu của hắn.

Trong mộng, nàng yếu mềm, kiều khí, chỉ cần hắn nặng tay hơn một chút, dù vẫn chịu đựng, nàng cũng sẽ khóc mãi không thôi, hoặc mềm giọng cầu xin, hoặc run rẩy bật ra những tiếng thở nhẹ.

Ngay cả khi sau này quay lưng rời khỏi hắn, đi tìm người trượng phu đã chết kia, nàng cũng là dịu dàng như nước, lời nói êm ái.

Nhưng nàng ngoài đời, lại không hoàn toàn giống bóng hình trong mộng.

Nàng quả thực như bọn họ điều tra được, tâm địa vô cùng lương thiện.

Thế nhưng khi làm việc, nàng lại dứt khoát gọn gàng, không hề có dáng vẻ yếu đuối luôn khóc lóc như trong mộng.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!