Từ khi rời hành cung dự đại yến trở về đã gần tròn một tháng, thời tiết cũng dần bước vào giai đoạn oi bức nhất trong năm.
Ngày lành tháng tốt, cổng chính phủ tướng quân, nơi thường ngày chỉ chừa hai cửa hông để ra vào, hôm nay lại mở rộng. Tỳ nữ bà tử đứng san sát dưới bậc, Trương thị được Trang Ninh Uyên nửa đỡ nửa dìu, cùng nhau đứng chờ.
Từ xa, một chiếc hoa kiệu lộng lẫy với mái che nạm ngọc thấp thoáng hiện ra, thị vệ và người hầu vây quanh trước sau, chậm rãi tiến về phía phủ môn.
Không bao lâu sau, kiệu dừng lại. Nha hoàn bên trái khéo léo vén rèm, tỳ nữ bên phải cẩn thận nâng lấy cánh tay vươn ra từ trong kiệu.
Lão phụ nhân tóc mai bạc như sương, khóe mắt kéo dài sắc bén, khí thế nghiêm nghị, thần sắc trầm tĩnh mà đoan trang.
"Trần ma ma," Trương thị lập tức nở nụ cười nghênh đón, tiến lên trước một bước, "Ma ma đích thân đến đây, thật khiến cả phủ chúng ta vẻ vang."
Lão phụ nhân khẽ nhướng mày, cũng mỉm cười đáp lại: "Làm Trương đại nương tử chờ lâu rồi. Thân già xương cốt yếu, không chịu nổi xe ngựa xóc nảy, đành phải ngồi kiệu nhỏ, dọc đường chậm trễ, mong lượng thứ."
Trương thị vui mừng ra mặt, thân thiết đỡ lấy tay bà ta: "Ma ma nói lời gì vậy, Đoan Vương điện hạ đã nhọc công phái ma ma tới đây, cả nhà chúng ta vinh hạnh còn không kịp, nào dám trách móc. Ma ma mời vào trong."
Vừa nói vừa niềm nở mời người vào phủ.
Trần ma ma là nhũ mẫu của Đoan Vương, không phải thân phận tầm thường. Bà xuất thân nữ quan trong cung, từng hầu hạ bên cạnh Kính phi của tiên đế, có tư lịch và địa vị nhất định, ngay cả trong tông thất cũng có vài phần danh tiếng.
Trần ma ma không vội cười đáp, hơi nghiêng đầu, ánh mắt lướt nhanh một vòng, rồi mới nói:
"Trương đại nương tử, sao không thấy tam cô nương của quý phủ?"
Trương thị khựng lại trong chớp mắt, nhưng gương mặt vẫn giữ nguyên nụ cười, vừa đỡ bà đi vừa đáp: "Ngài không biết đấy, con bé nhà ta đúng là hầu tinh chuyển thế. Tháng trước ở hành cung cưỡi ngựa đánh cầu chưa đã, theo đoàn đi săn vẫn chưa đủ, mấy hôm trước lại còn đòi đi dự hội mã cầu của nhà phu nhân Tín Quốc Công. Kết quả thì hay rồi, bị thương ở vai trái. Đại phu nói không thể vận động thường xuyên nữa, vậy mà nó vẫn bướng bỉnh.
Ta với phụ thân nó thật sự đau đầu không thôi."
Trần ma ma nghe xong chẳng những không trách, trái lại còn cười thêm vài phần chân thành:
"Đại nương tử có gì phải đau đầu? Quý phủ là tướng môn, cô nương sinh ra tự nhiên khác biệt với người thường, có khí khái hào sảng anh dũng, người khác cầu còn chẳng được."
Trước khi tới phủ tướng quân, Đoan Vương điện hạ đã nói rõ tâm ý đối với Hứa gia tam nương, dặn bà phải khéo léo tác hợp hôn sự này.
Đoan Vương sinh ra thể yếu, ngôi vị hoàng đế vốn không có phần tranh đoạt, nhưng đất phong giàu có sung túc, đủ để làm một nhàn vương phú quý an nhàn. Lại chưa từng có xung đột với các vương gia khác trong tông thất, có thể coi là thuận buồm xuôi gió.
Chỉ có điều, chuyện con nối dõi luôn khiến người ta lo lắng. Có lẽ vì Đoan Vương thể hư, vương phi cũng gầy yếu, nên mấy vị tiểu chủ tử trong phủ đều không được khỏe mạnh. Điện hạ sớm đã có ý định nạp thêm trắc phi, chỉ là mãi chưa chọn được người thích hợp.
Không ngờ khi vào kinh, tại hội mã cầu lại gặp Hứa gia tam nương.
Phong thái anh tư hiên ngang, dáng người mạnh mẽ, dung mạo lại xuất chúng, chỉ liếc mắt một cái đã khiến điện hạ đặt trong lòng, lập tức sai người hỏi thăm xem cô nương đã có hôn ước hay chưa.
Mà tướng quân phu phụ Hứa gia cũng vô cùng thức thời, nhanh chóng tiếp nhận ý tứ đó.
Mọi việc thuận lợi đến mức như thể được thần phật ban ân.
Trương thị che miệng cười vui, vừa mừng vừa buồn cười: "Ma ma thật là người hiền hậu. Nha đầu nhà ta mà nghe được lời này, e rằng cái đuôi sẽ vểnh lên tận trời."
"Đâu có đâu…"
Chủ khách đều vui, cùng nhau bước vào chính sảnh.
Trang Ninh Uyên đi phía sau, sắc mặt nhàn nhạt, giữa hàng mày ẩn hiện một tầng bóng mờ. Nàng ta liếc nhẹ sang tỳ nữ tâm phúc bên cạnh, người kia hiểu ý, lặng lẽ rời đi.
Giờ Tỵ đã đến, Hứa Bích Thanh bị phạt quỳ trong từ đường. Từ hôm qua tới nay chưa uống một giọt nước, chưa ăn một hạt cơm, e là đã sắp không chịu nổi.
Nha đầu bà tử trong viện của nàng ta đều bị canh giữ, muốn đưa chút đồ ăn cho chủ tử cũng không được.
Tỳ nữ của đại phòng hành động rất nhanh, chẳng mấy chốc đã xách đồ từ thiện phòng, men theo lối nhỏ đến ngoài từ đường. Lúc này đúng lúc đổi ca canh gác, mấy bà tử nhìn thấy nàng ta, liếc mắt nhìn nhau, nhận lấy túi tiền căng phồng, rồi mở cửa.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!