Chương 14: Không biết xấu hổ

Đầu hạ, ban ngày được kéo dài hơn. Khi Lệ Lan Tâm bị đánh thức, ráng chiều nơi chân trời chỉ còn sót lại chút hồng nhạt cuối cùng.

Đầu óc nàng vẫn còn hơi mơ hồ, Lê Miên đỡ nàng ngồi dậy, nhanh nhẹn chải sửa lại búi tóc, còn Tỉnh Nhi thì mang tới khăn mềm đã được thấm nước từ trước.

Lệ Lan Tâm nhận lấy khăn, làn nước mát lạnh được áp lên mặt, tinh thần theo đó cũng tỉnh táo hơn nhiều.

Tốc độ xe ngựa chậm dần, cuối cùng dừng hẳn.

Hai tháng trước, vào tiết Thanh Minh, nàng đã đến thăm tộc địa. Sau khi xuống xe, nàng đi đến chỗ Trương thị, nghe lại một lượt các trình tự cần lưu ý cho pháp sự dành cho ngày hôm sau, sau đó nhận kinh văn, giấy trắng đã chuẩn bị sẵn. Đêm nay, nàng và Trang Ninh Uyên phải chép tay điện văn để hôm sau đốt cúng cho vong phu.

Nàng và hai nha hoàn được sắp xếp nghỉ tại tiểu viện chật hẹp đã từng ở đợt lễ tế tiết Thanh Minh. So với căn nhà hai gian ở hẻm Thanh La còn nhỏ hơn một chút, nhưng dù sao chỉ lưu lại một đêm, cũng không đến mức cần phải để ý.

Hạ nhân thường trú ở tộc địa đã sớm chuẩn bị xong nước ấm và vật dụng tắm rửa. Lệ Lan Tâm tắm gội xong xuôi, dặn Lê Miên đưa Tỉnh Nhi đi nghỉ sớm, rồi tự tay khép cửa phòng lại.

Trong phòng thắp mấy ngọn đèn, ánh sáng tràn đầy bốn phía. Nhưng nhìn từ xa bên ngoài, giữa màn đêm đen thẳm tịch liêu, nơi nàng ở cũng chỉ là một đốm sáng leo lét giữa chốn mênh mang, khó che đi nỗi cô quạnh thê lương.

Lệ Lan Tâm trải giấy trắng và kinh bổn ra bàn, dùng thìa nhỏ cẩn thận nhỏ từng giọt nước trong vào nghiên mực, sau đó cầm thỏi mực, chậm rãi nghiền trên mặt nghiên.

Mỗi lần nghiền mực, nàng đều không kìm được mà nhớ tới những ngày đầu vừa thành hôn với Hứa Du. Khi ấy chàng bắt đầu dạy nàng chuyện viết chữ và thư pháp, nàng chăm sóc chàng thì đâu ra đấy, nhưng đến việc này lại lóng ngóng vụng về.

Lần đầu tiên suýt nữa làm gãy mất một thỏi mực thượng hạng của Hứa Du; lần thứ hai, thừa lúc chàng không để ý, nàng lại hì hục cho thêm nước, nghiền ra cả một nghiên mực lớn dùng không hết, hại Hứa Du hôm ấy đang hăng hái viết liền mấy thiên văn, đành miễn cưỡng dùng cho khỏi phí.

Hứa Du khi đó đã bất lực đến mức không giận nổi, chỉ cười trêu nàng: "Bên người người ta là thê thiếp hồng tụ thêm hương, còn nàng thì hay rồi, cứ xắn tay áo lên là làm ta ngột ngạt."

Lệ Lan Tâm chấm bút vào mực. Đêm đã khuya, bên ngoài phòng, tiếng người đi lại cùng tiếng ve đều bị ngăn cách.

Chép được hơn nửa, bên ngoài đã hoàn toàn yên ắng. Lệ Lan Tâm đứng dậy, lần lượt tỉa bấc đèn, lại thêm hai ngọn đèn dầu, trong phòng lập tức sáng hẳn lên.

Mấy năm nay nàng lấy thêu thùa làm kế sinh nhai, đôi mắt kỳ thực đã bị tổn hại ít nhiều. Lê Miên và Tỉnh Nhi nhiều lần khuyên nàng làm ít lại, nhưng tiền bạc quan trọng đến nhường nào, nàng thật sự không thể buông tay. Nếu cố chấp thêm, chẳng khác nào chưa vá xong chỗ này đã rách chỗ khác, bỏ gốc lấy ngọn. Sau khi dung hòa hai bên, tiền dầu đèn trong nhà vì thế mà tăng lên, đồng thời nếu không phải đơn hàng gấp gáp, sau khi mặt trời lặn nàng chỉ thêu thêm nửa canh giờ rồi nghỉ.

Nàng thật ra rất thích những lúc yên tĩnh không người, một mình làm việc của mình. Tựa như rất nhiều đêm trước, nàng cũng ngồi như vậy trước khung thêu, tách sợi xỏ kim.

Đắm mình trong bầu không khí đủ đầy mà không vội vã ấy, khiến nàng có một cảm giác an tâm khó nói thành lời.

Biến cố bất ngờ ban ngày, đến giờ phút này đã bị nàng ném ra sau đầu. Tâm tư vốn đang bất ổn cũng dần lắng xuống, không còn gợn sóng.

Nhân sinh tại thế, nào có chuyện mãi thuận buồm xuôi gió. Dẫu sóng gió có dữ dội đến đâu, cũng sẽ có lúc qua đi.

Huống hồ những gì nàng gặp trong hành cung, suy cho cùng cũng chỉ như một trận mưa rào ngắn ngủi. Bình an qua hội mã cầu, bình an rời hành cung, ngày mai tế xong người đã khuất liền hồi kinh, nàng thật sự không cần tiếp tục nơm nớp lo sợ.

Hô hấp Lệ Lan Tâm dần đều. Thêm nửa canh giờ nữa, nàng chép xong toàn bộ điện văn. Sợ nét mực lem ra, hoặc gió đêm hè thổi cuốn làm hỏng chữ viết, nàng cẩn thận lại càng cẩn thận, dùng chặn giấy đè phẳng bốn góc giấy trắng, lúc này mới rửa tay, tắt đèn, lên giường nghỉ.

Ánh trăng dịu dàng, một đêm mộng lành.

……

Làn khói mỏng chậm rãi dâng lên từ lò kim đỉnh, hương bưởi hòa lẫn long não lan tỏa khắp đại điện rộng lớn.

Ngoài điện lặng ngắt như tờ, trong điện chỉ còn một ngọn đèn gác đêm, ánh sáng trầm tối như mặt nước tĩnh lặng.

Tông Lẫm nhắm mắt nằm yên trên sạp, bỗng nhiên mở mắt.

Mười tuổi đã theo phụ thân vào quân ngũ rèn luyện, chinh chiến nhiều năm, hắn nhạy bén vô cùng. Cái gọi là gối giáo chờ sáng, tuyệt không phải lời nói quá.

Tiếng bước chân tuy nhẹ, vẫn không thoát khỏi tai hắn.

Có người xâm nhập tẩm điện.

Ánh mắt sắc bén trong nháy mắt bừng lên, ngay sau đó lại đột ngột khựng lại, đồng tử co rút.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!