Chương 11: Điện hạ thứ tội

Chỗ bóng râm của núi giả quả thực mát mẻ hơn những nơi khác trong vườn, nhưng Lệ Lan Tâm vốn không chịu được nóng. Ngồi một lúc lâu, nàng vẫn thấy lòng dạ bức bối, khó yên.

Nàng tiện tay vứt mấy cánh hoa xuống mặt đá, bốn phía vẫn lặng ngắt như tờ, không một bóng người.

Lấy khăn tay ra, nhẹ lau lớp mồ hôi mỏng nơi trán, nàng khẽ thở dài, nghiêng đầu nhìn về hướng cửa vào triều đình.

Lê Miên và Tỉnh Nhi đi đã lâu mà vẫn chưa quay lại, chẳng lẽ là không nhớ đường tới chỗ này rồi sao ——

"A!"

Trong khoảnh khắc ánh mắt chạm phải cảnh tượng trước mặt, tim nàng như bị ai đó bóp mạnh, đập dữ dội đến mức gần như bật khỏi lồng ngực. Lệ Lan Tâm giật mình đứng bật dậy.

Trong cơn hoảng loạn, chiếc khăn lụa trong tay rơi xuống đất.

Dưới cuối cây cầu nhỏ bên hồ, cạnh gốc cổ thụ um tùm, một thân ảnh cao lớn đứng lặng trong bóng tối, không biết đã ở đó từ bao giờ.

Thị lực nàng không tốt, khoảng cách lại xa, chỉ có thể mơ hồ nhìn ra vóc dáng nam nhân cực kỳ cao lớn, thẳng tắp. Gương mặt hoàn toàn ẩn trong bóng râm, nhưng bộ chu bào thêu kim văn chói mắt kia thì dù đứng xa cũng không thể nhầm lẫn.

Là một vị tông thân vương hầu.

Chỉ là trong kinh thành hiện nay vương gia quá nhiều, không nhìn rõ hoa văn trên bào phục, nàng không thể phân biệt được là quận vương hay thân vương.

Nhưng bất kể là thân vương hay quận vương, đều là nhân vật nàng tuyệt đối không dám đắc tội. Huống chi lúc này lại ở cạnh hồ, trai đơn gái chiếc, thật sự là… thật sự là…

Bốn bề yên tĩnh đến đáng sợ, vậy mà nàng hoàn toàn không hề phát hiện có người đến!

Lệ Lan Tâm vội vã nhặt khăn dưới đất, hai tay siết chặt, cúi thấp đầu, nhanh chóng bước xuống đình. Nàng cúi đầu đi gấp qua cầu nhỏ, dưới chân chợt có cảm giác như không phải đang bước trên mặt cầu, mà là sa vào một vũng bùn có thể kéo người xuống vực sâu bất cứ lúc nào.

Khó khăn lắm mới đến được cuối cầu, lối ra bỗng nhiên bị một thân hình cao lớn như tường đồng vách sắt chặn lại. Lệ Lan Tâm khựng bước, tim đập như trống, gần như không thở nổi.

Chỉ cách nhau vài bước chân, nàng chỉ cảm thấy quanh thân bốc lên hơi nóng, không biết là do nắng đầu hạ, hay là bởi thân thể cường tráng đầy sức sống của nam nhân trước mặt, người đứng quá gần nàng.

Lệ Lan Tâm lảo đảo lùi lại mấy bước, khóe mắt thoáng thấy một góc long văn nơi vạt áo bào, đầu óc càng thêm rối loạn. Theo phản xạ, nàng khụy gối hành lễ, giọng nói không kìm được run rẩy:

"……Thiếp bái kiến Vương gia. Vừa rồi… vừa rồi không lưu ý điện hạ giá lâm, nên chưa kịp tiến đến bái kiến, là thiếp thất lễ, vạn mong điện hạ thứ tội."

Nàng không dám liếc mắt, càng không dám ngẩng đầu, chỉ chăm chăm nhìn mặt cầu trắng nhạt dưới chân. Những ngón tay nắm khăn siết chặt đến mức trắng bệch.

Tông Lẫm rũ mắt, ánh nhìn dừng lại trên thân thể người phụ nhân trước mặt. Váy áo mộc mạc, bờ vai run run không ngừng, vì cúi đầu mà để lộ một đoạn cổ trắng mềm mại.

Giọng nói vừa rồi của nàng cũng giống hệt dáng vẻ ấy, mềm mại, chậm rãi, trơn tru như mặt hồ gợn nước, chỉ là lúc này lại mang theo chút sợ hãi khó giấu.

Chóp mũi khẽ động, hương thơm của nữ tử âm thầm lan tỏa, quấn lấy hắn, phả thẳng lên mặt.

"Điện hạ… điện hạ…?" Phụ nhân lại cất tiếng, giọng nói mềm nhẹ mang theo cầu xin.

"Điện hạ…" Lại càng thêm đáng thương.

Môi Tông Lẫm khẽ mím, ánh mắt bất giác siết chặt.

Yết hầu khẽ chuyển động trong nháy mắt.

Lệ Lan Tâm nói xong lời nhận tội liền an tĩnh chờ đối phương lên tiếng, nhưng qua hồi lâu vẫn không nghe thấy người đứng cách vài bước kia nói một lời.

Tay nàng bắt đầu run lên, không đoán được ý định của đối phương, chỉ đành thấp thỏm gọi thêm mấy tiếng, nào ngờ người trước mặt vẫn không phản ứng.

Không còn cách nào khác, nàng đành cắn răng liều mình:

"Điện hạ… nếu điện hạ không có điều gì phân phó, thiếp xin cáo lui."

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!