Thương Huyền năm thứ năm, mùa đông, điện Bàn Long.
"Tiểu Hỉ Tử, Vương gia có truyền tin về chưa?" Thương Huyền đế vừa tan triều về giang hai tay, để cung nhân cởi bỏ áo khoác và áo ngoài trên người, thay vào thường phục.
"Hồi Hoàng Thượng, hôm nay còn chưa có tin tức." Tiểu Hỉ Tử vừa mới thăng chức làm Tổng quản thành thật trả lời vấn đề ngày nào cũng phải hỏi của đế vương.
Hiên Viên Cẩm Mặc gật gật đầu, xoay người đi đến thư phòng.
Trong thư phòng có lò sưởi bằng đồng, lửa than cháy rất mạnh, hôm nay không có chuyện lớn gì, Hiên Viên Cẩm Mặc phê tấu chương một lát rồi nhàm chán đứng dậy ngồi xuống nhuyễn tháp trước cửa sổ. Cung nhân bước tới đắp một tấm thảm lông hổ lên chân Hoàng Thượng, cũng bê lò than đạt dưới tháp, chân trái của Hoàng Thượng có bệnh cũ, không thể bị lạnh, đây là điều đầu tiên mà mỗi một cung nhân bước vào điện Bàn Long đều phải nhớ kỹ.
Nếu có chút sai lầm nào, Hoàng Thượng còn có thể thả lưới vài lần, nhưng Phượng vương thì nhất định sẽ để ngươi biết, cái gì là giáo huấn vì không biết cách hộ chủ!
Từ tối qua trời đã bắt đầu có tuyết rơi, trên cây, đình đài đều phủ một lớp tuyết mỏng, như thắp sáng toàn bộ cung đình. Hiên Viên Cẩm Mặc sai người mở cửa sổ ra, một luồng hơi thở lạnh lẽo phà vào mặt, tháng trước nghe nói ở khu vực núi Thiên Hàn xuất hiện dư nghiệt Hàn Cốc, tên kia lập tức dẫn người vội vã chạy tới đó, một lần đi này mất hết nửa tháng, vào mùa đông chim ưng bay rất chậm, cho nên phải ba bốn ngày mới nhận được một lá thư.
Không phải nói không phát hiện đệ tử Hàn Cốc nào sao? Vì sao còn chưa trở về?
"Hoàng Thượng, trời lạnh, nô tài đóng cửa sổ lại được không?" Tiểu Hỉ Tử có chút lo lắng hỏi.
"Trẫm cũng đâu phải nữ tử không thể ra gió." Hiên Viên Cẩm Mặc hừ lạnh một tiếng, ai nấy đều xem y thành đồ sứ cả rồi, ngoại trừ không thể gặp lạnh ra, y vẫn luôn kiên trì luyện võ rèn luyện thân thể cơ mà, tên nhóc Thiên nhi kia cứ khẩn trương quá mức thì thôi đi, sao cả đám nô tài cũng học theo hắn cả rồi?
"Nô tài đáng chết!" Tiểu Hỉ Tử vội quỳ xuống nhận tội, thấy Hoàng Thượng khoát tay không muốn để ý đến mình thì yên lặng đứng lên, bảo cung nhân lấy lò sưởi tay đến cho Hiên Viên Cẩm Mặc ủ ấm, còn mình thì đi pha trà nóng.
"Vương gia!" Tiểu Hỉ Tử vừa đi đến trước cửa thì suýt nữa làm rơi cả bình trà, vội quỳ xuống hành lễ.
"Suỵt " Phượng Ly Thiên vươn ngón trỏ thon dài ra hiệu hắn im lặng, ở gian ngoài cởi ra áo khoác đầy khí lạnh, đứng trước lò đồng để làm nóng toàn thân, sau đó mới đẩy tầng tầng màn cửa ra đi vào phòng trong.
Độ ấm trong nội thất cũng không hơn được gian ngoài là mấy, Phượng Ly Thiên vừa vào đã thấy người ngồi trước cửa sổ hóng gió lạnh. Hắn nhíu mày lại, bước nhanh tới ôm người nọ vào lòng.
Trên chân có phủ da hổ, tốt lắm Sờ sờ, tay vẫn ấm Cọ cọ, mặt lại lạnh. Hắn nhíu mày, rồi nhanh chóng dán mặt mình lên: "Ta về rồi đây!"
"Ừ." Hiên Viên Cẩm Mặc đáp một tiếng, vẫn nhìn ngoài cửa sổ, cảnh tuyết ngoài kia đột nhiên trở nên thật thú vị.
"Ca ca " Thấy ca ca không để ý tới mình, Phượng Ly Thiên chu mỏ, dán lên ra sức cọ cọ.
Hiên Viên Cẩm Mặc cố gắng đè xuống khóe miệng đang muốn cong lên, vờ nghiêm mặt hỏi: "Ngươi còn biết đường về sao?"
"Ở ngoài chơi vui như thế, ta mới không thèm trở về." Phượng Ly Thiên cười khẽ, ngậm lấy vành tai đáng yêu của người trong lòng, nhẹ nhàng cắn xuống, "Nhưng mà không có ngươi ta ngủ không được, còn không trở về ta nhất định sẽ điên mất."
"Ư……" Hiên Viên Cẩm Mặc run rẩy, hai vành tai nhanh chóng đỏ hồng, khóe môi không nhịn nổi nữa mà cong lên, "Lại nói bậy……"
"Có phải nói bậy hay không, Mặc cứ nghiệm chứng một chút là biết thôi." Đôi mắt phượng lưu chuyển kim quang của Phượng Ly Thiên cong lên, kề sát vào mặt ca ca, hôn lên cánh môi hoàn mỹ kia, một bàn tay ấm áp linh hoạt vô cùng thuần thục vói vào trong long bào, cách một lớp trung y nắm lấy một viên đậu đỏ.
"Ưm…… Đừng, ban ngày ban mặt ……" Hiên Viên Cẩm Mặc bắt lấy bàn tay xấu xa kia, mở to đôi mắt đen nhánh trừng hắn.
"Sợ cái gì, ban ngày ban mặt chúng ta cũng làm không ít lần ……" Phượng Ly Thiên không để tâm, đè ca ca lên nhuyễn tháp rồi tiếp tục liếm liếm sờ sờ.
"Không…… Cửa sổ……" Tuấn nhan của Hiên Viên Cẩm Mặc đỏ ửng, cắn môi nhịn xuống tiếng rên rỉ, nhìn thoáng qua cửa sổ đang mở rộng, vội đẩy đẩy người phía trên.
Phượng Ly Thiên nhếch thần, nháy mắt đã đẩy ngã thanh chống, cửa sổ lập tức hạ xuống. Xong, nhiệm vụ đóng cửa sổ huynh trưởng giao cho đã hoàn thành! Như vậy, kế tiếp …… Nhìn người dưới thân quần áo tán loạn, hai má ửng đỏ, hắn chậm rãi liếm liếm môi, kế tiếp sao, kế tiếp chính là thời gian giải nỗi tương tư của bổn vương ……
"Ngao ô " Vừa mới nhào lên, một tiếng kêu nho nhỏ của thú con vang lên từ ***g ngực kề sát nhau của hai người, một cục lông đen nhanh từ trong vạt áo của Phượng Ly Thiên vùng vẫy chui ra.
"Gì vậy?" Hiên Viên Cẩm Mặc hoảng sợ, vội vàng ngồi dậy. Cục lông đen nhánh kia lăn lên tấm da hổ, lắc lắc bộ lông xù, bình tĩnh ngồi xuống, lẳng lặng đối diện với Hiên Viên Cẩm Mặc.
"Hồ ly?" Hiên Viên Cẩm Mặc cảm thấy thú vị, tiểu hồ ly lớn bằng bàn tay, lông trên người lại gọn gàng mượt mà, thật hiếm thấy.
"Ha, quên mất nó." Phượng Ly Thiên khẽ thở dài, không khí mờ ám vừa rồi nháy mắt tan sạch, hắn ủ rũ nằm trên đùi huynh trưởng, vươn một ngón tay thon dài ra chọt chọt đầu hồ ly nhỏ.
Tiểu hồ ly lắc đầu, nhích về trước một bước rồi lại ngồi xuống, tiếp tục nghiêng đầu quan sát Hiên Viên Cẩm Mặc.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!