Chương 109: Phiên ngoại 1 – xe lăn

Lại nói, hai người ném cục diện rối rắm cho Lam Cẩn thu dọn xong liền quay xe nhàn nhã về cung, Phượng Ly Thiên vì mới sáng sớm đã bị Hoàng hậu đánh thức còn phải đánh nhau một trận tiêu hao rất nhiều thể lực, rốt cuộc không chịu nổi nữa, nằm lên đùi ca ca ngủ khò khò.

"Thiên nhi, xe ngựa đến nơi rồi, về điện Bàn Long hẵng ngủ tiếp." Hiên Viên Cẩm Mặc nhẹ giọng gọi đệ đệ, vốn định trực tiếp ôm hắn quăng lên giường, chỉ là chân bị đè nặng, không dùng sức được, chỉ phải gọi hắn dậy.

"Hư……" Phượng Ly Thiên rên khẽ một tiếng, chậm rãi nâng thân trên dậy, tội nghiệp nhìn ca ca.

Nhìn cái vẻ mặt đáng yêu đó của hắn, Hiên Viên Cẩm Mặc không khỏi vươn tay nhéo nhéo hai má hắn: "Đi thôi, không phải ngươi đói bụng sao?"

"Ca ca……" Phượng Ly Thiên cắn cắn môi, nắm lấy ngón trỏ của ca ca ca, "Ta đi không nổi."

Hiên Viên Cẩm Mặc tưởng là hắn làm nũng, búng lên đầu hắn mấy cái: "Được rồi được rồi, vậy ca ca bế ngươi đi." Nói xong liền vươn tay kéo hắn, Phượng Ly Thiên tức thì nhích lại gần, ôm cổ ca ca không buông tay. Hiên Viên Cẩm Mặc bật cười bất đắc dĩ, cúi người bế hắn xuống xe ngựa.

"Hoàng Thượng, nóc nhà điện Bàn Long hư hại nghiêm trọng, ngài định nghỉ lại Thiên điện hay di giá đến nơi khác?" Đức Phúc đã tỉnh lại khôi phục bộ dáng thần thái xán lán như xưa, sắp xếp chuyện trong cung đâu vào đấy.

Hiên Viên Cẩm Mặc thả người trong lòng xuống, nhíu nhíu mày, lúc này mới nhớ ra nóc của điện Bàn Long đã bị hai tên kia lật sạch, cân nhắc thấy tu sửa nóc nhà cũng phải mất tới mấy ngày, bụi đất đầy trời cũng không tốt, liền nói: "Tạm thời ở điện Thái tử đi." Dù sao hiện giờ cũng không có Thái tử, mà trước kia mình cũng đã quen sống ở đó.

"Dạ." Đức Phúc đáp một tiếng rồi đi xuống sắp xếp người thu dọn điện Thái tử, để lại Tiểu Hỉ Tử hầu hạ bên cạnh Hoàng Thượng.

"Đi thôi." Hiên Viên Cẩm Mặc nương theo sự che khuất của tay áo, len lén kéo tay Phượng Ly Thiên, Diêu Bách Tùng đã chết, tâm tình hôm nay rất là tốt.

Phượng Ly Thiên không hề nhúc nhích, cứ đứng tại chỗ vô tội nhìn ca ca.

"Làm sao vậy?" Hiên Viên Cẩm Mặc đành phải dừng lại quay đầu nhìn hắn, hắn lập tức thuận thế xáp qua, chôn đầu trong cổ ca ca: "Ca ca ôm ta đi."

Tiểu Hỉ Tử nháy mắt đóng băng tại chỗ, đây là vị Vương gia võ công cao cường, cơ trí sắc sảo (thật ra là âm hiểm dối trá) trong lời của Đức tổng quản sao? Trong sử sách đều nói Hoàng Thượng và Vương gia đều là ngoài mặt thì hoa thuận, nhưng lại ngấm ngầm đấu đến ngươi chết ta sống, mà nay hai cái vị này là có chuyện gì đây a? Tiểu Hỉ Tử trừng đến vành mắt sắp nứt ra nhìn Hoàng Thượng thật sự bế Phượng vương lên, bước nhanh đến điện Thái tử, sửng sốt cả nửa ngày mới cuống quít đuổi theo chân rồng, nhưng đây là ngoài cung, cách điện Thái tử còn rất xa, để Hoàng Thượng bế một Vương gia cao ngang ngửa mình đi qua, còn ra thể thống gì đây?

Buổi trưa, Hoàng Thượng vừa từ Ngự Thư phòng trở về hài lòng nhìn điện Thái tử được thu dọn đổi mới hoàn toàn, quay đầu hỏi Đức Phúc:"Vương gia đâu?"

"Hồi Hoàng Thượng, từ lúc trở về đến giờ Vương gia vẫn đang ngủ, không cho chúng nô tài vào quấy rầy, hiện tại vẫn chưa thấy ra ngoài." Đức Phúc có chút lo lắng nói, lúc sáng khi Vương gia được Hoàng Thượng ôm về, ông cứ cảm thấy trông Vương ra có vẻ ủ rủ ỉu xìu.

"Còn chưa thức nữa sao?" Hiên Viên Cẩm Mặc nhíu mày, nhấc chân đi vào phòng trong

Màn giường đã đổi thành màu vàng sáng, vây quanh chặt chẽ, che khuất cảnh tượng trên giường.

Lúc này Phượng Ly Thiên cũng không tốt chút nào, một chưởng bị đánh tránh lúc sáng không phải nói đùa, sợ Mặc lo lắng nên hắn mới làm như không sao cả, lúc ấy hắn chỉ tạm thời ngăn chạn hàn độc, định chờ yên tĩnh rồi thì từ từ hóa giải tiếp. Ai ngờ hắn còn chưa sử dụng tầng thứ chín của Lưu Hỏa thuần thục lắm, sơ ý một chút đã mất kiểm soát, thời điểm trên xe ngựa cỗ hàn khí kia đã lẻn ra ngoài, vì bảo vệ ngũ tạng, hắn liền vội vàng ép nó xuống dưới chân, đến khi hồi cung, hai chân đã không đi được nữa.

Trở lại điện Thái tử, vốn định nhanh chóng hóa giải hàn độc, ai biết sáu mươi năm công lực kia lại tạo thành thương thế quá nặng, cưỡng chế loại trừ hàn khí sẽ khiến nội thương tăng lên, đau đớn toàn thân.

Hiên Viên Cẩm Mặc đang nghĩ cách làm sao để kêu con heo lười kia dậy, bóp mũi hay chọt lét đây? Khóe môi hiện lên một nụ cười nhu hòa, chậm rãi vén màn lên.

"Thiên nhi!" Hiên Viên Cẩm Mặc hoảng sợ, chỉ thấy người nọ cuộn mình trong giường, sắc mặt tái nhợt, cả người còn đang không ngừng run rẩy. Y nhanh chóng leo lên giường ôm thiên hạ toàn thân lạnh băng kia vào lòng: "Thiên nhi, ngươi làm sao vậy? Người tới, truyền Thái y!"

"Không, không cần Thái y…… A……" Phượng Ly Thiên thở dốc nói, khép mắt lại kiên nhẫn khai thông Lưu Hỏa, từ từ ép hàn khí xuống dưới hai chân, qua một hồi lâu mới thở phào một hơi, mở mắt ra thì thấy vẻ mặt lo lắng của ca ca.

"Thiên nhi, khó chịu ở đâu?" Vuốt nhẹ lên tuấn nhan tái nhợt, Hiên Viên Cẩm Mặc khẩn trương hỏi.

"Mặc, ta không hóa giải được cỗ hàn khí kia, chỉ có thể đặt ở trên đùi, sợ là không thể đi được nữa."

"Cái gì!" Hiên Viên Cẩm Mặc trừng to đôi mắt xinh đẹp, hối hận, khủng hoảng, đủ loại cảm xúc kéo nhau ùa tới. Diêu Bách Tùng đã chết, mọi trắc trở đều không còn nữa, vốn tưởng rằng từ nay về sao có thể sống thật hạnh phúc, nhưng trời xanh vì sao lại bất công với Thiên nhi như thế?

"Ca ca, nếu sau này ta không thể đứng lên được nữa thì phải làm sao đây?" Phượng Ly Thiên tựa vào ngực ca ca khổ sở nhắm mắt lại.

Hiên Viên Cẩm Mặc ôm chặt người trong lòng, đau lòng hôn hôn lên đuôi mắt khẽ nhếch của người kia: "Lỡ như thật sự không thể đi được nữa, vậy từ nay về sau ca ca sễ luôn bế ngươi, để ta làm chân của ngươi."

"Mặc……" Phượng Ly Thiên cong lên mắt phượng yêu diễm, nghiêng qua hôm lên cánh môi đáng yêu kia, "Thì ra ngươi cũng biết nói ngọt a."

"Ta nói ngọt hồi nào?" Hiên Viên Cẩm Mặc nghi hoặc.

"Mới đó……" Phượng Ly Thiên cười cười, cọ cọ trên môi y thì thàm, rồi ngậm cánh môi mê người kia vào miệng, tỉ mỉ nhấm nháp, "Cổ hàn khí này có thể chậm rãi hóa giải, chỉ là tạm thời không đi được thôi, đừng lo lắng."

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!