Lộ Chi Dao đương nhiên nghe thấy tiếng bước chân, y quay đầu nhìn về phía Lý Nhược Thủy, vẻ mặt rất thư thái, nhếch khóe môi lên nở nụ cười.
"Cô đến rồi à?"
Thiếu nữ kia ngẩng lên thì thấy Lý Nhược Thủy, tâm trạng khá phức tạp. Nàng ta tất nhiên cũng thấy cảnh Lộ Chi Dao và Lý Nhược Thủy ở cùng nhau, thế nhưng nàng ta vẫn hơi không cam lòng.
Lý Nhược Thủy thấy ánh mắt của thiếu nữ kia thì lập tức hiểu ra: "Không, tôi chỉ đi qua đây thôi."
Vừa nói xong, Lý Nhược Thủy chẳng chút lưu luyến quay đầu đi thẳng. Đối diện với thiếu nữ bị vẻ ngoài kia lừa dối, cô cảm thấy dễ hiểu, vì dù sao ban đầu cô cũng bị lừa như thế mà. Có lẽ chẳng bao lâu nữa, người này sẽ bị bản chất thật của Lộ Chi Dao doạ sợ rồi bỏ đi thôi.
Nhìn Lý Nhược Thủy dứt khoát quay người đi, những lời thăm dò và thị uy vốn đã được chuẩn bị sẵn của thiếu nữ bị nghẹn hết trong miệng, vừa khó chịu vừa bực bội. Nàng ta đã "nấu trà" song hết rồi, bất kỳ khi nào cũng có thể diễn hẳn một màn, vậy mà Lý Nhược Thủy lại không tiếp chiêu?
Thiếu nữ hít một hơi, chuyển chủ đề về Lộ Chi Dao: "Công tử, nhà em ở Vân Thành cũng có chút gia sản, nếu công tử không chê…"
"Cô vẫn chưa trả lời ta, nếu ta cưới cô, có phải cũng phải cưới những người khác không?"
Lộ Chi Dao nghe tiếng bước chân của Lý Nhược Thủy xa dần, y mỉm cười, nghịch con phi dao trong tay. Con phi dao đó có độ dày bằng ngón tay trỏ, trông rất sắc bén, ánh lên ánh sáng lạnh lẽo.
"Cái này không được." Thiếu nữ nhìn những người khác vẫn nằm cách đó không xa, cắn môi nói, "Là em thấy công tử trước, cũng là em cầu nguyện trong lòng. Xét về lý về tình thì đương nhiên phải là em theo công tử."
Lộ Chi Dao gật đầu, hiểu ra gì đó: "Hóa ra là cô nhìn thấy trước."
Con phi dao trong tay y phản chiếu ánh sáng mặt trời, thiếu nữ nheo mắt lại, vội vàng gật đầu: "Đúng, chính là ánh sáng từ con dao nhỏ này trong tay công tử."
Lộ Chi Dao hơi tiếc nuối thở dài, vẻ mặt dịu dàng hơi xen lẫn buồn rầu: "Nếu cô đã nhìn thấy từ trước, vậy sao không nói sớm? Ta cứ tưởng không ai nhìn thấy đấy."
Sắc mặt Lộ Chi Dao đã thay đổi, không còn dịu dàng như trước, mà nụ cười cũng chẳng thấy đâu nữa, trông y lạnh lùng xa cách hơn. Nhưng cảm giác xa cách này không kéo dài bao lâu thì lại bị nụ cười thay thế. Nụ cười ấy như hoa hạnh tháng Ba, nhẹ nhàng mà thanh thoát, song lại khoác lên chút sắc màu đặc biệt.
"Nhưng mà không nói cũng tốt, nếu không làm sao ta có thể cảm nhận được bộ dạng ghen ghét đến mức run rẩy của Lý Nhược Thủy chứ." Y quay đầu nhìn thiếu nữ, nụ cười nhàn nhạt bên khóe miệng càng sâu hơn làm cái thanh thoát ấy trở lên hơi kỳ lạ, đồng thời cũng khiến thiếu nữ thấy khá khó chịu.
"Cô có thấy bộ dạng ghen ghét đến mức run rẩy của Lý Nhược Thủy không? Hệt như con chim nhỏ bị lạnh đến độ phát run ấy, nhưng cô ấy là vì ghen tỵ, có phải rất thú vị không?"
"Em chưa thấy…" Bàn tay nắm góc áo Lộ Chi Dao của thiếu nữ buông xuống, nụ cười của y vẫn dịu dàng ấm áp như vậy, nhưng nàng ta lại cảm thấy không thoải mái chút nào.
Lộ Chi Dao gật đầu, đứng dậy định rời đi, nhưng đột nhiên y dừng lại rồi quay đầu nhìn nàng ta. Trên hàng mi dài của y phủ một lớp ánh vàng lấp lánh, nụ cười vẫn dịu dàng như cũ.
"Cô vẫn muốn chăm sóc nửa đời còn lại của ta à?"
Bóng cây chiếu xuống loang lổ trên gương mặt Lộ Chi Dao, nụ cười của y vẫn còn đó, song lại như thể bị màn sương che khuất, khiến sắc mặt hơi lạnh lẽo hơn.
Thiếu nữ lắc đầu, lúng túng đáp: "Công tử không muốn, em cũng không ép…"
"Chán quá." Lộ Chi Dao thấp giọng cười nhẹ, xoay con phi dao trong tay quay vài vòng rồi bước về phía nàng ta, "Cô nói muốn chăm sóc mà, sao lại lui bước thế? Lý Nhược Thủy vẫn luôn đứng trước mặt ta đấy."
Nàng ta ngồi xuống đất, cả người run rẩy muốn lùi lại, nhưng vì cơ thể vẫn chưa hồi phục hoàn toàn nên chỉ có thể lùi chút ít. Ánh sáng lạnh lẽo trên đầu dao không còn là hy vọng xuất hiện trong tuyệt vọng của nàng ta nữa, mà giờ nó lại là bùa đòi mạng muốn lấy mạng nàng ta. Đầu dao càng lúc càng gần, thiếu nữ muốn nói gì đó, song chỉ có thể há miệng chứ không phát ra được tiếng nào.
Đột nhiên, một màu vàng nhạt chặn trước mắt nàng ta.
"Hai người đang nói gì thế?"
Thiếu nữ ngẩng lên thấy Lý Nhược Thủy nãy vừa đi giờ đã quay lại. Lý Nhược Thuỷ đứng chắn trước mặt nàng ta, trong ánh mắt mang theo chút đồng cảm, sau đó cô giơ tay đỡ nàng ta dậy. Nàng ta cụp mắt xuống, từ từ di chuyển ra phía sau Lý Nhược Thủy: "Chẳng nói gì cả, chỉ là cảm ơn ân nhân thôi."
Lý Nhược Thủy khoác vai nàng ta, cười lớn rồi rời đi: "Cô nhìn kia kìa, hai người kia mới là ân nhân của cô đấy, sau này phải mở mắt ra nhìn cho rõ nhé."
Lý Nhược Thủy cười ngượng dẫn nàng ta đi về phía Lục Phi Nguyệt, mà bản thân cô cũng không dám ngoái lại nhìn.
Thiếu nữ cắn môi, ngoảnh đầu nhìn một lần nữa. Thế nhưng nàng ta lại thấy Lộ Chi Dao đứng dưới bóng cây, dáng vẻ ấy trông vừa mỏng manh vừa cô đơn. Song hiện tại bộ dáng đó đã không còn là dáng vẻ anh hùng trong mắt nàng ta nữa, nàng ta vội vàng quay lại, thầm nghĩ mình đúng là nên mở mắt nhìn cho kỹ rồi.
"Cô nương, cô và vị công tử vừa rồi có phải là… tôi thấy hình như anh ta không như bề ngoài đâu, cô phải cẩn thận đấy."
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!