Lộ Chi Dao múa kiếm rất nhẹ nhàng, nhưng mỗi chiêu lại vô cùng tàn nhẫn. Từng nhát kiếm chẳng hề do dự mà nhắm thẳng vào yết hầu của đối phương. Ban đầu, y chỉ là đơn thuần giết chóc, nhưng khi dòng máu ấm nóng văng lên gương mặt làm ướt vạt áo, thì cuối cùng y bắt đầu run rẩy không thể kiềm chế.
Lộ Chi Dao nhếch khóe môi nở nụ cười, đôi mày ẩn chứa niềm vui, hàng mi mắt nhắm nghiền khẽ run, khiến khuôn mặt càng trở nên xinh đẹp động lòng người.
Kiếm của Lộ Chi Dao không còn nhẹ nhàng như trước nữa, mà thay vào đó là sự điên cuồng im lặng, khiến không ai có thể đoán được chiêu tiếp theo của y là gì. Tuy nhiên, sự điên loạn ấy lại chẳng hề làm giảm đi thế tấn công mãnh liệt. Nếu ban đầu còn có người đỡ được vài chiêu, thì giờ đây chỉ còn cách ngã xuống.
Lý Nhược Thủy tin chắc rằng, nếu ai đó dám lại gần Lộ Chi Dao lúc này, vậy kết cục sẽ không khác gì những kẻ áo đen đang nằm la liệt dưới đất kia.
Vòng vây lấy Lộ Chi Dao làm trung tâm dần mở rộng. Những kẻ mặc đồ đen đưa mắt nhìn nhau, chẳng ai dám tiến lên chọc giận tên điên này. Giữa vết rạn trên thanh kiếm mỏng thấm những tia máu đỏ tươi, giây tiếp theo lại bị y thờ ơ vung đi, để lại từng đốm hoa mai trên mặt đất.
"Đang đánh vui mà, sao bỏ chạy thế?"
Lộ Chi Dao nghịch chuôi kiếm, nâng cao âm cuối lên. Tất cả đều bộc lộ rõ tâm trạng vui vẻ của y hiện tại. Y khẽ cười một lát, điểm nhẹ mũi chân, giẫm lên những vệt máu trên mặt đất rồi đột nhiên lao thẳng về từng kẻ áo đen.
Lục Phi Nguyệt và Giang Niên bảo vệ mấy người lùi ra sau, sợ bị cuốn vào mất mạng luôn.
Bây giờ Lý Nhược Thủy hối hận thật rồi, hối hận đến mức như có thể nuốt trọn cả tấn thuốc hối hận ngay tại chỗ. Cô cứ nghĩ mình đã thả ra một nhân vật có võ công đỉnh cao trong truyện, ai ngờ lại là một tên b**n th** lấy giết chóc làm niềm vui, không phân biệt địch ta đâu chứ!
Trong nguyên tác, mỗi lần Lục Phi Nguyệt nhờ y giúp đều phải do dự rất lâu. Thì ra do dự không phải vì ngại, mà là vì sợ! Sao tác giả không nói sớm thế? Nếu biết trước, cô đã không ăn mấy quả dâu kia, toi công chua ê cả răng.
Giờ đây tình thế đã đảo ngược hoàn toàn. Không phải họ bị bao vây, mà là những kẻ áo đen đang bị săn đuổi. Người phụ nữ áo trắng đã rời khỏi trung tâm vòng vây từ sớm, ả ta cắn răng cầm kiếm.
"Võ công của tên súc sinh này lại tiến bộ hơn rồi, đúng là quái vật. Năm xưa bị thương nặng như thế mà không chết, hôm nay ta nhất định phải tiễn ngươi về trời!"
Nói thì nói vậy, nhưng trong mắt ả ta đầy nỗi sợ hãi, tay cầm kiếm cứ mãi kề cà không dám lao tới, ngược lại còn lùi từng bước.
Lục Phi Nguyệt nhảy lên kéo mấy cô gái gần tâm bão ra xa, để lại mỗi mình Lý Nhược Thủy đứng nguyên tại chỗ. Đúng lúc này, vài tên áo đen vừa hay lùi về phía trước Lý Nhược Thuỷ, còn Lộ Chi Dao đã cầm kiếm lao đến.
"Khoan đã! Đừng đánh nhầm người!"
Lý Nhược Thủy vừa vẫy tay vừa lùi lại, hy vọng tiếng hét của mình có thể đánh thức chút lương tri nào đó trong y, để y không giết cả đồng đội.
Tên áo đen cao lớn trước mặt cô đổ gục. Lộ Chi Dao đứng đó, tay nắm chặt thanh kiếm, vạt áo nhuốm màu đỏ rực. Thanh kiếm sắc bén phản chiếu đôi mắt khép hờ của y và biểu cảm sợ hãi đầy hối hận của Lý Nhược Thủy. Y khẽ mỉm cười, đưa mũi kiếm lao về phía cô. Khoảnh khắc đó, Lý Nhược Thủy cắn răng đứng vững, trông như sắp đỡ kiếm này.
Khi Lục Phi Nguyệt và Giang Niên mở to mắt định lao tới cứu, thì thanh kiếm đột ngột dừng lại ngay giữa hai đầu mày Lý Nhược Thủy. Mũi kiếm chỉ cách hai đầu mày Lý Nhược Thuỷ một xíu, thậm chí cô còn cảm nhận được những sợi lông tơ mảnh nơi đó bị kiếm chạm vào. Chỉ cần dịch nhẹ chút thôi, nó sẽ xuyên vào da thịt.
Đệch mợ!
Tim Lý Nhược Thủy đập loạn xạ, nhịp tim tăng vọt lên 120. Lòng bàn tay cô ướt đẫm mồ hôi lạnh, chân hơi mềm đi. Dù ngàn lời muốn nói, song cô chỉ muốn cảm ơn trực giác mạnh mẽ của mình.
Mũi kiếm vẫn lơ lửng ở giữa hai đầu mày, chủ nhân của nó mở miệng hỏi: "Cô không sợ sao?"
Sợ chứ, sợ chết đi được ấy chứ. Từ trước tới nay cô chưa bao giờ sợ đến thế, sau lưng đã ướt đẫm mồ hôi từ lâu lẩu lầu lâu. Có trời biết cô phải cố gắng đến mức nào mới kiềm chế được đôi chân đang muốn bỏ chạy ngay đấy. Nhưng hiển nhiên Lý Nhược Thuỷ không thể nói như vậy, thế nên cô đành phải dùng câu thoại quen thuộc của nữ chính trong tiểu thuyết.
"Tôi tin anh mà."
Mọi thứ xung quanh bỗng chốc im lặng. Ánh nắng tháng Ba chiếu xuyên qua những hàng cây lê, tạo nên những bóng hoa lốm đốm, khiến người ta có ảo giác như đang ở giữa hè. Nói xong câu đó, Lý Nhược Thủy không chỉ không bình tĩnh lại mà tim còn đập nhanh hơn, sợ câu nói của mình vô tình chạm vào điểm mấu chốt của y.
Lộ Chi Dao đột nhiên bật cười đến mức tay cũng run rẩy, doạ Lý Nhược Thủy giật mình ngửa đầu ra sau. Cô sợ chỉ cần một sơ suất thì mũi kiếm sẽ đâm vào.
"Dù là lời nói dối, nhưng ta tha thứ cho cô."
Lộ Chi Dao không dừng lại thêm, y quay người tấn công những kẻ áo đen khác. Nhưng lần này rõ ràng y đã có phương pháp, không còn đánh liều mạng như trước, mà hệt một kẻ đã no bụng đang đùa giỡn với con mồi.
Ở đằng xa, người phụ nữ áo trắng thấy cảnh đó thì ánh mắt sáng lên. Ả ta không do dự mà cầm kiếm lao về phía Lý Nhược Thủy. Lý Nhược Thủy không biết võ công, tất nhiên không chạy thoát được, thế là bị bắt làm con tin.
"Tên súc sinh, người của ngươi đang trong tay ta. Biết điều thì ngoan ngoãn chịu trói đi, nếu không ta sẽ giết ả ngay lập tức."
Những người còn lại đều nhìn về phía Lộ Chi Dao, ngoại trừ Lý Nhược Thủy. Cô hiểu tên này quá rõ, nếu y dừng tay, cô sẵn sàng vặn đầu mình xuống làm bóng đá luôn. Quả nhiên, trong ánh mắt đắc ý của người phụ nữ áo trắng, Lộ Chi Dao thậm chí còn không thèm để ý đến ả, vẫn tiếp tục vui vẻ giết chóc.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!