Những ngón tay lạnh lẽo nắm trên cổ tay Lý Nhược Thuỷ dường như còn buốt hơn cả gió lạnh ngoài kia, đến độ khiến cô run lên, cả người nổi hết da gà.
Cũng chính lúc này, cô mới nhớ ra hình như Lộ Chi Dao luôn mặc rất ít. Tiết trời tháng Ba nhưng Lộ Chi Dao chỉ mặc một chiếc áo trong bó tay cộng thêm áo khoác ngoài. Giữa những cơn gió lạnh cắt da cắt thịt, vậy mà vẫn thấy ý cười trên mặt y. Nụ cười ấy thoạt nhìn thì ấm áp dịu dàng, song thực chất lại là một nụ cười gần như tự dằn vặt.
Trước giờ Lý Nhược Thuỷ cứ tưởng Lộ Chi Dao không lạnh, tuy nhiên bàn tay y đã nói lên điều ngược lại.
Rồi hiện tại nhớ lại cơn điên cuồng mà y chẳng hề che giấu lúc nãy, tất cả bắt đầu khiến Lý Nhược Thủy thấy hoang mang. Khi tháo chiếc mặt nạ niềm nở tươi cười như gió xuân của y xuống, những gì hiện ra lại là một con ác quỷ bất kỳ lúc nào cũng khát máu như Tu La.
Ban đầu, những đánh giá sai lầm của Lý Nhược Thủy về y hoàn toàn đến từ nguyên tác tiểu thuyết. Nguyên tác không miêu tả nhiều về thân thế và quá khứ của Lộ Chi Dao, đâm ra cô chỉ có một ấn tượng rập khuôn về y, đó là dịu dàng và si tình.
Nguyên tác lừa tôi rồi!!! Suy nghĩ của Lý Nhược Thuỷ bay xa, cô khẽ thở dài.
"Vừa nãy là gì thế?" Không nhận được hồi đáp, Lộ Chi Dao ngồi dậy. Hai người chỉ cách nhau một khoảng bằng ngón tay, nhưng bóng tối và cái lạnh dường như đã xoá nhoà đi ranh giới khoảng cách ấy. Mãi đến khi y lên tiếng, Lý Nhược Thủy mới nhận ra họ gần nhau đến thế.
"Tại sao cô cắn ta?"
Hơi thở lành lạnh gần trong gang tấc, Lý Nhược Thủy vội vàng lùi ra sau, kéo dài khoảng cách với y.
"Ai cắn anh chứ?"
Lộ Chi Dao vươn tay lần mò thanh trường kiếm bên cạnh. "Xoẹt" một tiếng, thanh kiếm bị rút hơn nửa ra khỏi vỏ. Nghe thanh âm rút kiếm ấy mà lưng Lý Nhược Thuỷ đổ cả mồ hôi, cô vội vàng đè tay lên tay y.
"Khoan đã, tôi không cố ý hôn anh đâu."
Lộ Chi Dao hơi khựng lại, chợt hiểu ra rồi gật đầu. Không khí căng thẳng thoáng chốc được hóa giải phần nào: "Thì ra đó là hôn à."
Vốn dĩ Lý Nhược Thủy không cảm thấy gì nhưng khi nghe giọng điệu ngây thơ mà kỳ lạ của y, lòng cô lại dâng lên cảm giác xấu hổ kỳ quặc. Thế là cô đưa tay chạm vào môi mình.
Đúng lúc này, tiếng hét khản cả cổ của Giang Niên vọng xuống từ trên đỉnh hang: "Xuống chưa đấy?"
Cô hít sâu một hơi, hét lên đáp lại phía trên: "Xuống rồi!"
Một lát sau, phía trên lại truyền đến giọng nói: "Thế chúng tôi xuống đây!"
Lý Nhược Thủy vội vàng mò mẫm tấm lưới, bò ra mép. Lúc xuống khỏi lưới, cô cẩn thận từng ly từng tý sợ giẫm phải gì đó rồi ngã. Còn Lộ Chi Dao thì chỉ lật người một cái là đã nhẹ nhàng tiếp đất.
Ngay khi họ vừa xuống khỏi tấm lưới, hệ thống trượt bên cạnh lại từ từ kéo tấm lưới lên. Lúc chạm đến vị trí đỡ được bọn họ ban nãy thì mắc lại, sau đó phát ra tiếng "cạch".
Trong bóng tối đen tuyền, Lộ Chi Dao vẫn bước đi vững vàng như trên mặt đất, hành động không khác gì ngày thường. Y lặng lẽ lắng nghe một lúc. Nhưng khi định đi về hướng nào đó, y lại bị Lý Nhược Thủy kéo góc áo lại: "Anh đi đâu đấy?"
"Ra ngoài. Dưới lòng đất thì chỉ cần đi theo hướng dòng nước và gió là có thể ra được. Ta từng đi rồi."
Lý Nhược Thủy nắm lấy góc áo y kéo lại gần mình, giọng điệu tận tình khuyên bảo hệt như bà mẹ già dặn đi dặn lại thằng con.
"Phải đợi hai người kia đã. Ở đây tối quá, chẳng thấy gì cả, đông người sẽ an toàn hơn, nếu có chuyện gì còn có thể giúp đỡ lẫn nhau."
Lộ Chi Dao thuận theo lực kéo mà đứng bên cạnh Lý Nhược Thuỷ, im lặng một lúc rồi nói: "Cũng đúng."
Con người khi đối diện với sống chết đều ích kỷ, y muốn xem lúc Lý Nhược Thủy bị hai người kia bỏ rơi, cô sẽ có phản ứng thế nào, liệu có khóc lóc cầu xin y cứu giúp như trước hay không.
Hang động tối đen như mực, giơ tay không thấy năm ngón tay đâu, dưới chân là mặt đất lầy lội không bằng phẳng, đầy nước đọng khắp nơi. Tiếng dòng sông bên cạnh vọng lại không hề nhỏ khiến không gian trống trải này lại càng trở nên đáng sợ.
Trong bóng tối, hai mắt Lý Nhược Thuỷ mù tịt, còn Lộ Chi Dao lại thoải mái hành động. Y tự giác dẫn cô đến một góc vách hang chờ đợi.
Có vẻ Lộ Chi Dao không thích im lặng như vậy, y cất tiếng: "Lúc nãy nhảy xuống có vui không?" Giọng điệu của y hiếm khi mang theo cảm giác tàn bạo. Cơn điên loạn vừa rồi dường như đã được thu lại, thay vào đó là sự ôn hòa vốn có, mang theo chút dịu dàng mềm mại đặc trưng của người vùng Giang Nam.
Nhưng Lý Nhược Thủy giờ đây đã dần miễn dịch với vẻ mềm mỏng đó: "Không vui."
Cô không muốn đưa ra bất cứ bình luận nào về hành động điên rồ vừa rồi của Lộ Chi Dao, dù sao thì giờ cô cũng đã hiểu vì sao y lại được nhận danh "bạn tốt" rồi. Một người như Lục Phi Nguyệt làm sao có thể thích một kẻ điên ẩn mình như y chứ.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!