Ánh chiều tà đỏ rực như lửa, kéo đôi đồng tử của con mèo trắng thành một đường chỉ mảnh, trong đó phản chiếu gương mặt tò mò của Lý Nhược Thủy. Dù là mèo ở thời đại nào, không gian nào đi chăng nữa thì sự kiêu ngạo luôn là lớp vỏ bảo vệ của chúng, nhưng con mèo trắng này hiển nhiên là một ngoại lệ. Ai cũng có thể v**t v* nó một cái, chạm vào nó một lát, miễn là trả đủ tiền.
Bà chủ xưởng đậu phụ cất kỹ số bạc, liên tục cam đoan với Lý Nhược Thủy rằng con mèo này tuyệt đối sẽ không ghét bỏ người khác: "Cô yên tâm đi, nếu nó không chịu, cô cứ việc lấy lại bạc."
Có được sự đảm bảo này, Lý Nhược Thủy ôm mèo trở về quán trọ, trong lòng thấp thỏm gõ cửa phòng Lộ Chi Dao, nhưng bên trong chẳng có tiếng đáp.
Do dự một lúc, cô quyết định đẩy cửa vào xem, y chỉ không muốn để ý tới cô nên mới không trả lời thì sao?
"Tôi vào đây." Lý Nhược Thủy vừa vuốt đầu mèo, vừa khẽ dùng cùi chỏ đẩy cửa.
Cánh cửa ấy dường như chưa từng được khóa, lần nào cũng dễ dàng mở ra.
Lý Nhược Thủy cùng con mèo ló đầu vào, ngửi thấy mùi gỗ mới thoang thoảng. Đảo mắt nhìn quanh buồng ngủ, trên giường không có ai, cả căn phòng trống trải chẳng thấy bóng người nào…
Ngoại trừ ngay chính giữa căn phòng.
Từng sợi dây rối trắng muốt, rõ ràng tách bạch rủ xuống từ xà nhà, bị ánh hoàng hôn nhuộm lên một vệt đỏ nhạt, bóng in dày đặc trên bậu cửa sổ, tựa như một tấm lưới giăng kín. Trên bàn gỗ, la liệt rối gỗ nhỏ bị những sợi dây này treo đứng, tất cả đều quay lưng về phía cửa, đầu kề đầu, khớp tay chân buông thõng tự nhiên, và cũng được ánh chiều nhuộm đỏ lên.
Nhìn từ phía sau, chúng chẳng khác nào những cục bột nhỏ đang cùng nhau ngắm hoàng hôn. Chúng mang sắc gỗ óng ánh, ngoan ngoãn đứng cạnh nhau, trông đáng yêu vô cùng.
"Tay nghề tiến bộ rồi đó." Lý Nhược Thủy hứng thú bước vào. Cô còn nhớ những con rối Lộ Chi Dao làm thuở nhỏ, vừa kỳ quái vừa xấu xí, miễn cưỡng coi như dễ thương, kém xa vẻ đáng yêu bây giờ.
Cô vòng ra phía trước đám rối, nụ cười khen ngợi chợt cứng lại trên khóe môi, bàn tay vô thức siết chặt lông bé mèo. Mặt trước của lũ rối này thực sự quá xấu, lại giống hệt nhau, thành ra xấu gấp bội.
"Đúng thật là…" Nhìn từ sau thì đáng yêu, mà sao nhìn chính diện lại xấu chấn động.
Trong hốc mắt chúng bị nhét chặt toàn đậu xanh, vì không vừa nên cứ như sắp văng bật ra bất cứ lúc nào. Miệng thì bị mài thành những đường gợn sóng dày cộm, còn chỗ lông mày lại khắc càng dữ dằn, thô to chẳng khác nào của Shin – Cậu bé bút chì.
"Sao lại xấu thế này." Xấu đến mức chẳng còn sót lại chút dễ thương kỳ dị nào. Lý Nhược Thủy lùi ra xa, tặc lưỡi lắc đầu, vẻ ghét chê lộ ra mồn một.
Cô rời mắt, tiếp tục nhìn quanh phòng thì thấy trong góc còn khá nhiều gỗ thừa.
Theo lý mà nói, Lộ Chi Dao cũng đã ở nơi này khá lâu, vậy mà trong phòng ngoài lũ rối gỗ cùng mảnh gỗ ra thì chẳng còn chút dấu vết sinh hoạt của con người.
"Chẳng trách chẳng thèm khóa cửa, chỉ riêng đám rối kỳ quái này thôi cũng đủ dọa bao kẻ lùi bước đấy."
Lý Nhược Thủy chăm chú quan sát bốn phía, có lẽ vì lúc nãy túm lông nó hơi mạnh nên con mèo trong lòng thừa cơ vụt nhảy ra ngoài.
"Ê đừng!"
Nhìn con mèo trắng nhẹ nhàng nhảy lên bàn, trái tim Lý Nhược Thủy cũng theo đó mà thắt lại, nhảy thẳng lên tận cổ họng.
Dù mấy con rối trông như đoàn quân kỳ quái kia có xấu cỡ nào đi nữa thì cũng là Lộ Chi Dao vất vả làm ra, biết đâu y còn coi chúng như báu vật. Nếu bọn chúng bị hỏng vì cô thì chẳng phải rắc rối to à?
Con mèo trắng đi vòng quanh đám rối trên bàn, thỉnh thoảng cúi mũi ngửi một cái, trông đầy hiếu kỳ.
Lý Nhược Thủy rón rén tiến lại gần, trong lòng vừa cầu khấn, vừa nhẹ đưa hai tay ra.
"Meo…"
Con mèo trắng mà bà chủ tiệm đã thề đảm bảo là ngoan ngoãn lại bất ngờ nhảy vọt đi, khiến Lý Nhược Thủy không kịp hãm lại đà, nhào thẳng vào đống rối xấu kinh hồn kia. Vài con ngã lăn xuống bàn, những hạt đậu xanh bị nhét cứng trong mắt cũng bung ra, để lộ ra đôi hốc rỗng tuếch, như đang trợn trừng nhìn cô.
"Dọa chết người ta mất!" Lý Nhược Thủy bị ánh nhìn ấy làm giật mình, theo phản xạ hất mạnh chúng, khiến mấy sợi dây rối rủ xuống vướng víu, rối tung lại còn quấn cả vào cổ tay mình.
Cô vội kéo gỡ mấy sợi dây rối gỗ trên cổ tay, rồi lại vươn tay bắt mèo: "Đừng có nhảy lên chậu hoa, rơi vỡ thì làm sao?"
Con mèo như tưởng cô đang đùa cùng nó, kêu "meo meo" mấy tiếng rồi nhảy lên chiếc bình hoa. Thân hình nó nhẹ bẫng, nhưng bình thì chao đảo dữ dội, như sắp rơi xuống vỡ nát bất cứ lúc nào.
"Tao không có tiền bồi thường đâu!" Lý Nhược Thủy hối hận vô cùng. Đáng lẽ vừa rồi cô không nên để mèo thoát ra ngoài, không, lẽ ra ngay từ đầu cô không nên bước vào đây: "Tốt nhất là mày ngoan ngoãn chạy lại chỗ tao. Nếu không lát nữa bị anh ta bắt được thì chưa chắc dịu dàng như thế này đâu."
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!