Chương 4: (Vô Đề)

Cái hang này rất sâu, những cơn gió lạnh thổi từ dưới lên đôi lúc xen lẫn cảm giác ẩm ướt rợn người khiến không khí tháng Ba giữa tiết lạnh mùa xuân càng thêm âm u, rét buốt.  

Lý Nhược Thủy vừa lạnh vừa sợ, một tay ôm chặt lấy cổ của Lộ Chi Dao, tay còn lại vô thức luồn vào vạt áo bị kéo mở của y, cố gắng hấp thụ hơi ấm từ y.  

Lúc cô còn đang lo không biết mình có bị ngã chết hay không, thì Lộ Chi Dao đã vòng tay qua eo cô. Y dùng thanh kiếm trong tay đâm mạnh vào bên vách hang, tạo ra một vết xước dài, làm giảm tốc độ rơi của hai người.  

Trái tim treo lơ lửng của Lý Nhược Thủy cuối cùng cũng hạ xuống. Trong lòng cô thầm cảm thán: May là mình kịp ôm lấy Lộ Chi Dao, nếu là người khác thì chắc bị ngã thành bánh luôn rồi nhỉ?

Nghe tiếng trái tim Lý Nhược Thuỷ dần đập bình ổn lại, Lộ Chi Dao bất chợt khẽ cười. Y dùng lực, ôm cô nhảy lên rồi giẫm xuống lưỡi kiếm đang c*m v** vách hang. Thanh kiếm dưới chân cắm không chắc lắm. Lý Nhược Thủy bấu chặt lấy cổ áo y, sợ nếu hai người động đậy quá mạnh thì thanh kiếm sẽ không chịu nổi.  

Gió lạnh mang theo hơi nước dày đặc liên tục thổi lên từ đáy hang, phát ra âm thanh vù vù làm vạt áo hai người bay phấp phới, khiến người ta cực kỳ căng thẳng.  

"Cô đoán xem, nếu chúng ta cứ thế nhảy xuống thì sẽ thế nào?"  

Lý Nhược Thủy nhìn xuống, cô chỉ thấy một màn đen thăm thẳm chứ không thể nhìn rõ bất cứ điều gì, và càng không thể xác định độ sâu.  

"Chúng ta sẽ ngã chết."  

Lộ Chi Dao tỏ ra thích thú, giọng nói du dương của y vang vọng trong không gian trống rỗng, nhưng chẳng hiểu sao lại như mang theo chút ấm áp: "Vậy trong giấc mơ của cô, chúng ta sẽ ngã chết sao?"  

Trong nguyên tác cô không rõ mình có chết hay không, nhưng Lộ Chi Dao và hai nhân vật chính trên mặt đất chắc chắn là không chết.  

"Không chết, nhưng đó là vì chúng ta biết quý trọng mạng sống. Nếu bây giờ liều lĩnh thì chết là cái chắc."  

Lý Nhược Thuỷ nói như vậy là để Lộ Chi Dao biết vừa vừa phai phải hơn, nhưng nào ngờ câu trả lời ấy lại đột nhiên khiến y phấn khích. Cô không nhìn rõ vẻ mặt y, song lại nghe được chút điên cuồng từ giọng nói đầy ý cười đó.  

"Ta biết quý trọng mạng sống à?" Y bật cười như là không kìm được. Từ tiếng cười trầm thấp ban đầu, y dần cười lớn, tiếng cười vang đến độ khiến tai người đang tựa vào lòng y là Lý Nhược Thủy tê rần.  

"Hay là chúng ta thử xem, xem giấc mơ của cô mạnh hơn hay hiện thực mạnh hơn?" Y ôm eo Lý Nhược Thuỷ, rồi đột nhiên lảo đảo. Lý Nhược Thuỷ hoảng sợ vội vàng bám lấy vách hang, kéo mạnh cổ áo y để ngăn cả hai khỏi rơi xuống.  

"Khoan, khoan, khoan đã, thanh niên à, đừng manh động!"  

Lộ Chi Dao dựa vào vách hang, không biết y giữ thăng bằng cách nào mà dù ôm cô giẫm lên thanh kiếm rồi lắc lư nhưng lại không bị ngã. Lý Nhược Thủy bị ép phải chơi trò đong đưa trên không trung, thanh kiếm dưới chân bắt đầu hơi lung lay. Cảm giác này kỳ lạ đến mức làm cô nhớ đến cầu bập bênh chơi lúc học mẫu giáo.  

Mái tóc dài của y nhẹ nhàng quét qua trán Lý Nhược Thuỷ, cô nghe thấy giọng nói mang theo ý cười của y vang lên trong bóng tối.  

"Sợ sao? Vậy cô nói cho ta biết, vì sao vừa rồi cô cứ nhìn chằm chằm ta thế?"  

Lý Nhược Thủy lúc này sắp điên đến nơi rồi. Thì ra Lộ Chi Dao làm những hành động nguy hiểm thế chỉ để hỏi một câu như này à!  

"Tôi đang nhìn xem sau lưng anh có cơ quan nào không."  

"Nói dối." Y lập tức phản bác.  

Lý Nhược Thủy bất lực. Cô biết giác quan của Lộ Chi Dao nhạy cảm, nhưng không ngờ lại nhạy cảm đến mức này. Hai người im lặng chốc lát, đột nhiên từ trên miệng hố truyền đến giọng nói hơi lo lắng của Lục Phi Nguyệt.  

"Lý cô nương, Lộ công tử, hai người ổn chứ?"  

Lý Nhược Thủy thở phào nhẹ nhõm, cũng cất lời đáp lại: "Vẫn ổn, chỉ là kẹt ở giữa thôi, giờ chúng tôi đang nghĩ cách xuống dưới."  

Cô l**m môi, trong lòng hơi căng thẳng: "Hay là chúng ta nghĩ cách xuống trước rồi tôi nói với anh sau."  

Lộ Chi Dao khẽ thở dài, buông tay khỏi vách hang. Thanh kiếm vốn đã lung lay nay lại càng nghiêng hơn.  

"Khoan đã!" Xem ra nếu cô không đưa ra được một lý do thuyết phục, vậy e rằng sẽ bị ném xuống dưới ngay. Thế này cố chấp quá rồi nhỉ? Dù sao nơi đây cũng chỉ có hai người, nói gì chẳng được.  

"Vì anh đẹp, tôi không kìm lòng được nên mới ngẩn ngơ nhìn thôi, tôi xin lỗi."  

Nếu đây là lời nói dối thì cũng không có gì, nhưng điều xấu hổ chính là nó lại là sự thật. Cô đúng là thất thần vì vẻ ngoài của Lộ Chi Dao thật.  

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!