Chương 3: (Vô Đề)

Thanh kiếm của Lộ Chi Dao rất đặc biệt. Trên thân kiếm có những đường vân rạn nhỏ xíu khiến bóng người phản chiếu trên đó bị chia thành vô số mảnh, tựa như có thể vỡ tan bất cứ lúc nào. Lưỡi kiếm mỏng nhẹ, dưới ánh mặt trời chiếu rọi sẽ toả ra cảm giác lạnh lẽo.  

Lý Nhược Thủy nhìn lướt qua lưỡi kiếm sắc bén, trái tim không khỏi đập mạnh: "Anh lau kiếm làm gì?"  

Lộ Chi Dao mỉm cười dịu dàng, ánh mặt trời chiếu lên hàng mi dài cong vút, lấp lánh như phủ ánh vàng vụn: "Nó chưa từng cắt cổ họng ai cả, không an ủi xíu thì nó sẽ lo lắng đấy."  

Lý Nhược Thủy không thoải mái đứng dậy rồi bước tới bên cửa sổ nhìn dòng người qua lại bên dưới. Cô l**m môi, cười gượng hai tiếng: "Chẳng phải mới ba ngày thôi à…"  

Cô nhìn Lộ Chi Dao ngồi bên bàn đang chăm chú lau kiếm, tâm lý phòng bị dần sụp đổ. Cô từ một người tự tin kiêu ngạo ban đầu trở thành một "hòn vọng phu" đứng bên cửa sổ như ngày hôm nay. Đã ba ngày rồi! Nam nữ chính sao vẫn chưa tra xét đến thế hả! Chẳng lẽ quán trọ này quá nhỏ, không dễ thấy à? Hay mấy cô gái kia không chuyển lời? Nếu vẫn không có ai đến, cô sẽ phải biểu diễn nuốt kiếm tại chỗ để mua vui cho mọi người đấy!  

Không biết có phải Lộ Chi Dao đã cố tình dặn dò hay không mà trong phòng chẳng có giấy bút gì cả. Thính lực của y lại rất nhạy, chỉ cần lẩm bẩm vài câu cũng bị nghe thấy chứ đừng nói tới chuyện nhờ tiểu nhị nhắn gì. Cô đã đứng bên cửa sổ hai ngày rồi, không biết có tác dụng không.  

Dưới cửa sổ, xe ngựa qua lại, mấy gánh hàng rong bên đường rao hàng mời chào. Trong dòng người tấp nập ấy, Lý Nhược Thủy chạm mắt với hai người. Một nam một nữ. Nam mặc đồ đen, vẻ mặt rất hăng hái. Nữ mặc váy dài phối màu đen đỏ, ôm một thanh đao trong ngực, vẻ mặt nghiêm nghị. Hai người họ đang nhìn cô chằm chằm.  

Trang phục và cách kết hợp kinh điển này nếu không phải nam nữ chính Lục Phi Nguyệt và Giang Niên thì còn ai vào đây nữa!  

Lý Nhược Thủy quay đầu nhìn Lộ Chi Dao, vội vàng vẫy nhẹ tay với họ, vẻ mặt mừng rỡ. Ánh mắt Lục Phi Nguyệt sáng lên, chẳng hề do dự mà ôm đao tiến tới. Giang Niên nhìn Lý Nhược Thủy rồi cũng nhanh chóng theo sau.  

Lý Nhược Thủy mừng thầm trong lòng, cô thở phào nhẹ nhõm ngồi lại bàn, tự rót cho mình một chén trà.  

"Xem ra họ tới rồi nhỉ?" Lộ Chi Dao dừng tay đang lau kiếm, nghiêng tai về phía cô. Từ góc này có thể thấy rõ hàng mi dài cong của y.  

Lý Nhược Thủy không kìm được nụ cười, cố tỏ ra bình tĩnh gật đầu. 

"Trong mơ là vậy."  

Lộ Chi Dao cúi đầu khẽ cười, chậm rãi thu kiếm vào vỏ. Nghe âm thanh đồ kim loại ma sát mà Lý Nhược Thủy tắt nụ cười, lông tóc trên người dựng hết lên.  

Chiếc khăn lau kiếm vừa được Lộ Chi Dao cầm lên đột nhiên bị một mũi tên sắc nhọn xuyên qua, ghim chặt lên trên cửa sổ.  

Lộ Chi Dao nhướng mày nhìn Lý Nhược Thủy, nụ cười vẫn ôn hòa: "Trong mơ cũng thế à?"  

"Phải…" Đương nhiên không phải như vậy rồi. Trong nguyên tác, lần đầu ba người gặp nhau rất hòa bình. Vì dù sao nam nữ chính cũng là người tốt, còn Lộ Chi Dao là kẻ giả vờ lương thiện, mọi người khá hoà hợp.  

Cánh cửa gỗ bị phá tung. Sau khi quan sát tình hình trong phòng, Lục Phi Nguyệt chẳng hề do dự mà rút đao lao tới, hơn nữa còn tiện tay đẩy Lý Nhược Thủy đang đứng bên cạnh ra ngoài cửa. Khi nhát đao bá đạo suýt đâm vào ngực Lộ Chi Dao thì nó bị hai ngón tay của y giữ chặt, không thể tiến thêm hay lùi ra.  

Khóe môi Lộ Chi Dao cong lên, đầu ngón tay khẽ chạm vào lưỡi đao: "Ngươi là ai?"  

Lục Phi Nguyệt cố sức rút đao về, chị kiêu ngạo nhướng mày, lấy một tấm lệnh bài từ trong ngực ra: "Tuần Án Ti, Lục Phi Nguyệt."  

Lý Nhược Thủy bước từ ngoài vào: "Anh ta không nhìn thấy đâu…" Lý Nhược Thuỷ phớt lờ biểu cảm cứng họng của Lục Phi Nguyệt, vội bước tới bên cạnh Lộ Chi Dao, "Nhưng tôi có thể chứng minh, đây đúng là lệnh bài của Tuần Án Ti."  

"Là nữ bổ khoái à." Sau khi Lộ Chi Dao ẩn ý nói lại câu này, y cầm cây gậy dò đường bên cạnh rồi đứng dậy, "Ta chỉ là một kẻ mù, sao cô lại muốn bắt ta?"  

Lục Phi Nguyệt cười lạnh, vẫn luôn hướng đao về phía Lục Chi Dao: "Chúng tôi nghi ngờ anh tự ý giam giữ cô nương này. Nhưng anh nói như thế, vậy nghĩa là không quen biết cô ấy, đúng không?"  

Lộ Chi Dao không nói thêm gì, y chỉ đứng tại chỗ nhắm mắt như thể đang nghiêng tai lắng nghe điều gì đó. Lý Nhược Thủy suy nghĩ một lát rồi thử tiến đến kéo gậy dò đường của Lộ Chi Dao, xoay người y sang một hướng khác: "Khăn tay của anh ở bên kia."  

Lộ Chi Dao thoáng sững sờ, khẽ nhếch môi cười: "Đa tạ."  

Khi Lộ Chi Dao bước đi lấy khăn tay, Lý Nhược Thủy tranh thủ giải thích với hai người còn lại: "Anh ta không giam giữ tôi."  

"Nhưng tôi đã quan sát cô suốt hai ngày rồi." Giang Niên cầm tên bước vào, đứng bên cạnh Lục Phi Nguyệt, "Ngày nào cô cũng đứng bên cửa sổ, vẻ mặt khổ sở. Tôi đã hỏi tiểu nhị, tiểu nhị nói chưa từng thấy cô ra ngoài. Dù điều này không tính là giam giữ nhưng rõ ràng đã hạn chế tự do của cô mà, đúng chứ?"  

"Không phải. Mắt anh ta không tốt, tôi phải chăm sóc anh ta."  

Lý Nhược Thủy liếc nhìn hai người, giả vờ bi thương: "Khổ sở là vì tôi vừa trốn khỏi hầm giam, vẫn chưa bình tâm lại. Chỉ cần nghĩ tới việc suýt nữa bị bán đi, thì tôi lại…"  

Lục Phi Nguyệt và Giang Niên liếc nhìn nhau, lập tức bước tới hỏi: "Cô trốn ra từ đâu?"  

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!