Trăng lạnh như nước.
Trịnh Ngôn Thanh nhìn người đàn ông đứng trước cửa, anh ta im lặng chốc lát rồi cuối cùng vẫn lắc đầu: "Lộ công tử, dù hai người là bạn bè, nhưng tôi cũng không thể để một cô gái đang hôn mê ở riêng cùng anh được."
Lộ Chi Dao hơi nhướng mày, y khá bất ngờ: "Anh tưởng tôi đang thương lượng với anh à?"
Bầu không khí đông cứng lại, những hộ vệ phía sau Trịnh Ngôn Thanh nhận ra điều bất thường, lập tức tiến lên đứng chắn trước anh ta. Trịnh Ngôn Thanh nhớ đến cảnh tượng lúc nãy trong phòng, ước đoán những người này e rằng không đánh lại Lộ Chi Giao, nên đành phải đổi cách nói: "Điều kiện ở quán trọ không tốt, để Lý cô nương ở tại Trịnh phủ sẽ ổn hơn, chúng tôi có đầy đủ các loại thuốc cần thiết."
Lộ Chi Dao hơi nghiêng đầu, y đỡ Lý Nhược Thuỷ lên chút, để lộ gương mặt cô. Làm xong xuôi hết, y khẽ gật đầu rồi nhấc chân bước vào Trịnh phủ: "Đúng là thiếu một vị thuốc."
Các hộ vệ lập tức ngăn y lại, người nào người nấy bày ra vẻ mặt khó xử nhìn Trịnh Ngôn Thanh: "Cậu Hai, người lạ vào phủ đều phải thông báo trước."
"Hôm qua đã báo rồi." Trịnh Ngôn Thanh không muốn nghe lời dư thừa thêm nữa, anh ta xoay người dẫn đường phía trước cho Lộ Chi Dao.
"Lý cô nương không sao chứ?"
"Đang ngủ."
Sau khi hai người mỗi người hỏi đáp một câu xong, bầu không khí lại trở nên trầm lặng, Trịnh Ngôn Thanh từng nghĩ đến việc phá vỡ sự ngượng ngùng ấy, nhưng lại chẳng biết nên mở lời thế nào, nên đành cứ đi như vậy. Ánh mắt anh ta liếc sang bên cạnh. Lý Nhược Thuỷ dựa đầu vào vai Lộ Chi Dao, ngủ rất yên, khóe miệng dính vài sợi tóc của y, má bị đè phồng lên, trông rất buồn cười.
Nhớ tới cảnh Lý Nhược Thuỷ vác gậy ra ngoài bắt quỷ, khóe mắt Trịnh Ngôn Thanh thoáng lộ chút ý cười. Anh ta có thể nhận ra, Lý Nhược Thuỷ là người không chịu gò bó, tâm tư linh hoạt, khác hẳn với anh ta.
"Trịnh công tử, vô lễ chớ nhìn."
Lộ Chi Dao dừng bước, đổi hướng đi sang phía bên kia của Trịnh Ngôn Thanh khiến anh ta chỉ còn thấy được sau gáy của Lý Nhược Thuỷ.
Trịnh Ngôn Thanh: "…"
"Lộ công tử, tôi có một vấn đề, không biết có nên…"
"Có lẽ là không nên." Lộ Chi Dao nhẹ nhàng đáp, rồi lại kéo giãn khoảng cách với anh ta mấy bước.
"Dù không nên hỏi, nhưng tôi vẫn muốn hỏi." Trịnh Ngôn Thanh đã học được cái "tinh túy" trong cách hỏi của Lý Nhược Thuỷ: "Anh yêu thích Lý cô nương, vậy cớ sao lại để cô ấy gả vào Trịnh phủ? Là vì nhiệm vụ của các anh sao?"
Lộ Chi Dao đỡ lại Lý Nhược Thuỷ đang trượt xuống, sau đó nở nụ cười chân thành đầu tiên trong đêm nay.
"Thích ai cơ?"
"… Lý cô nương."
"Cô ấy đúng là rất thú vị, nhưng anh hiểu lầm rồi, e rằng đó không phải là yêu thích."
Trịnh Ngôn Thanh: ???
Chẳng lẽ vì anh ta rất ít ra ngoài, nên hiểu sai về chuyện tình cảm à? Bây giờ bạn bè tốt với nhau toàn thế này hết hả? Trịnh Ngôn Thanh mang theo nỗi hoài nghi sâu sắc về chính mình mà bước vào phòng. Đến nơi, anh ta thấy sau khi đặt Lý Nhược Thuỷ lên giường xong, Lộ Chi Dao xoay người rút thanh kiếm cắm trên cột giường, động tác nhanh nhẹn dứt khoát, hoàn toàn không giống người mù chút nào.
Lộ Chi Dao bước tới trước mặt anh ta rồi lấy một tờ ngân phiếu từ trong ngực ra: "Đây là một trăm lượng, Trịnh công tử bán cho tôi cây hỏa dịch thảo ở phủ cũng không thiệt, thế nào?"
Nghi hoặc nhìn tờ ngân phiếu, Trịnh Ngôn Thanh bỗng nhớ đến chuyện Lý Nhược Thuỷ từng hỏi về loại thảo dược này, lập tức hiểu ra.
"Không cần, xét về tình hay về lý, loại thảo dược đó nên tặng cho Lý cô nương mới phải."
"Thật kỳ lạ." Lộ Chi Dao hơi không hiểu, y đặt ngân phiếu lên bàn: "Hai người rõ ràng chỉ mới thành thân, sao anh lại nói như thể thân thiết hơn cả tôi và cô ấy thế."
Trịnh Ngôn Thanh: "…" Tối nay sao thế vậy, sao cứ liên tục xảy ra những chuyện khiến anh ta bối rối thế.
Lộ Chi Dao đặt ngân phiếu xuống coi như đã giao dịch xong, y không để tâm đến lời Trịnh Ngôn Thanh muốn tặng thuốc, cầm kiếm rời khỏi phòng.
"Lộ công tử, thuốc được để trong buồng tối thư phòng."
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!